Anh Rể

Chương 1: Đính Hôn



Ngày Sơ Niệm trở về thành phố N, bởi vì thời tiết không tốt, chuyến bay bị trễ, thời điểm máy bay hạ cánh thì trời đã chập tối, buổi lễ đính hôn của chị gái cô chắc hẳn đã kết thúc.

Kết quả còn chưa kịp định thần lại nhận được điện thoại của mẹ, nhắc nhở hối thúc cô mau đến khách sạn. Sơ Niệm vội vàng chạy nhanh đến khách sạn, cố gắn không bỏ lỡ tiệc đính hôn của chị gái Sơ Uyển. Thời gian cấp bách vậy mà mẹ cô vẫn không quên dặn dò cô nhớ trang điểm đẹp một chút.

Tuy rằng không rõ lắm nhưng rõ ràng thời gian tổ chức tiệc đính hôn là buổi trưa, sao lại có sự thay đổi ?! Nhưng dù sao cũng là việc của Sơ Uyển, hơn nửa tin tức chị gái cô đính hôn cũng được Sơ Niệm tiếp nhận trong thái độ kinh ngạc. Kéo hành lý qua cửa khẩu, Sơ Niệm nhìn bản thân được phản chiếu qua kính pha lê, áo thun quần jeans, giày thể thao. Thầm nghĩ nếu xuất hiện ở buổi tiệc với bộ dáng này có hay không sẽ đem mẹ cô làm tức chết!!

***

Tiệc đính hôn của Sơ Uyển được tổ chức tại một khách sạn có tiếng nhất nhì thành phố N, thời điểm Sơ Niệm xuống xe nhìn không khí trang hoàng của buổi lễ không khỏi tấm tắc vài tiếng. Cũng chẳng trách được cha mẹ cô luôn đề cao sĩ diện cùng phong cách quyền quý, con gái đính hôn tất nhiên phải tổ chức thật long trọng một phần cũng để khẳng định vị thế Sơ gia.

Loading... Phòng nghỉ khách sạn, Sơ Uyển mặc một lễ phục bằng váy lụa được đặt riêng từ một thương hiệu thời trang nổi tiếng ở Pháp. Khóe miệng từ đầu đến cuối chưa tắt nụ cười, vui vẻ tiếp nhận lời chúc mừng từ bạn bè, thân thích. Bỗng nhiên tầm mắt quét qua phía cửa, nhìn thấy một hình ảnh quen thuộc, chớp chớp mắt đẹp, diễm lệ cười.

" Tiểu Niệm, em tới rồi?"

Sơ Niệm nhướng mày, chưa mở miệng liền qua đi cho Sơ Uyển một cái ôm:

"Chúc mừng chị"

Một bên đẩy nhẹ Sơ Niệm, Sơ Uyển nhìn em gái đánh giá tổng thê:

"Không phải đã dặn em trang điểm, ăm mặc đẹp một chút sao? Như thế nào lại ăn mặc thế này, người khác nhìn vào không sợ bị nói xấu sao?"

Sơ Niệm chẳng nói một câu, trước nay cô không giống chị gái chăm chút vẻ ngoài, mẹ cô Liễu Minh Hoa nhiều lần tỏ thái độ mỗi khi cô ăn mặc luộm thuộm, nói chung đã nhắc nhở nhiều lần nhưng Sơ Niệm vẫn chưa đổi được.

Liễu Minh Hoa lại lải nhải thêm vài câu, tiếp theo liền ném áo khoác của Sơ Uyển lên người Sơ Niệm. Áo khoác chất liệu thượng hạng, gia công tỉ mỉ sang trọng vừa nhìn liền biết được chủ nhân là người có bao nhiêu phẩm vị, đương nhiên cũng đồng nghĩa với phẩm vị của mẹ cô.

Sơ Niệm phủ thêm áo khoác lại ở phòng nghỉ nghỉ ngơi một lát, thấy cảm giác không thoải liền mở cửa đi ra ngoài, cũng không cùng ai chào hỏi, xem như việc xã giao kia không cần thiết.

Hành lang khách sạn, không có một bóng người, phỏng chừng tất cả mọi người đều ở bận rộn dự tiệc đính hôn sắp bắt đầu. Sơ Niệm chán đến chết mà ngáp một cái, tuy nói ở trên máy bay đa ngủ một chút , nhưng vẫn luôn ngủ mà đều không ngủ được, nếu có thể nói, cô kỳ thật rất muốn lúc này lvề nhà ngủ, nhưng tưởng tượng đến mẹ cô nổi trận lôi đình, Sơ Niệm run lên, cô còn muốn sống lâu thêm một chút.

Liên tiếp ngáp không ngừng, Sơ Niệm có chút buồn cười mà xoa xoa đôi mắt, thật là chán chết. Theo bản năng mà sờ sờ túi tiền, bất tri bất giác nghĩ đến, mình đang mặc chính là áo khoác của Sơ Uyển, đồ dùng của mình đều đã nhét trong vali hành lý. Cắn cắn môi, trong miệng phát khổ khó chịu, muốn hút điếu thuốc đê nâng cao tinh thần cũng không được.

Ánh mắt tan rã mà nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, kỳ thật chính cô cũng không biết đang nhìn cái gì, hẳn là đang ngẩn người, cho đến khi cảm giác ấm áp từ trên vai truyền xuống, Sơ Niệm mới định thần.

Giọng nói nam tính mang theo một mùi thuốc lá nói lượn lờ trong hơi thở phun ở bên tai cô , trầm thấp tiếng nói tiếp vang lên:

"Sao lại ra đây một mình ?"

Ngữ khí thân mật làm Sơ Niệm khẽ nhíu mày, nghiêng đầu, gần trong gang tấc chính là một gương mặt anh tuấn. Hai người đều có hai ba giây định thần, lúc sau là không hề ngoài ý muốn tách ra, người vừa tới thậm chí còn lui về phía sau hai bước, ý đồ cùng Sơ Niệm vẫn duy trì một khoảng cách, cẩn trọng lên tiếng:

"Xin lỗi, vừa rồi nhận sai người."

Sơ Niệm nhướng mày "ohh" một tiếng, thấy ánh mắt hắn như có như không nhìn mình như đánh giá, liền đi thẳng vào vấn đề mà nói giải thích.

"Tôi là Sơ Niệm, chị Sơ Uyển đang ở phòng nghỉ."

Người tới gật gật đầu, như là cũng đoán được thân phận của cô, thấy hắn còn muốn nói cái gì đó, nhưng không khéo mà bị nhân viên khách sạn tìm đến, trông bộ dáng hình như có việc gấp.. Dù vậy, thời điểm hắn vội vàng rời đi, không quên lễ phép mà nói 1 câu:

"Sơ Niệm, cảm ơn cô có thể tới."

Nói thật, Sơ Niệm có chút ngoài ý muốn khi hắn nói câu nói kia, rốt cuộc trong mắt người ngoài, em gái tham dự lễ đính hôn của chị gái là chuyện đương nhiên, cho nên hắn vô duyên vô cớ cùng cô nói mấy lời khách khí là có ý tứ gì?

Ánh mắt nặng nề mà bóng dáng người nọ rời đi, Sơ Niệm nhịn không được híp híp mắt, bất quá cô nhận ra ánh mắt người anh rể tương lai này có gì đó không bình thường. Sơ Niệm so với Sơ Uyển rất khác biệt, người tóc dài người tóc ngắn ngang vai, huống hồ trừ bỏ giày cao gót thì Sơ Niệm cô vãn cao hơn chị gái một cái đầu..ngoại hình khác nhau như vậy mà vẫn có thể nhìn nhầm sao?!!