Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây

Chương 6: Chương 6





Lý Tang Du nhanh nhẹn thay bình nước mới với bình nước cũ.

Cô vừa xoay người định đi ra ngoài, sau lưng chợt vang lên tiếng quát của Lục Huyền Lâm: “Ai cho cô đi?”
“Tổng giám đốc còn có gì dặn dò?”
“Pha cà phê!”
“Bây giờ sao?” Lý Tang Du quay đầu nhìn thoáng qua người phụ nữ kia.

“Ngay bây giờ, nước nóng 80 độ, cà phê với đường theo tỉ lệ bảy ba, nếu pha không đúng thì đừng lấy tiền lương tháng này nữa.


Đây là muốn làm khó cô à?
“Được, tôi lập tức đi đun nước.

” Lý Tang Du không chút do dự đáp.

Chỉ có kẻ ngốc mới không thích tiền.


Lý Tang Du bấm xuống phím đun nước, đứng đối diện với máy đun nước, tập trung nhìn thời gian đun nước bên trên – Mười phút!
Bên cạnh có một người khác, người phụ nữ có mặt dày hơn nữa cũng không chịu được: “Tổng giám đốc, hay… hay là tôi đi ra ngoài…”
Nhưng sao Lục Huyền Lâm có thể để cô ta đi được.

Hai người ở ngay bên cạnh Lý Tang Du , cô chỉ cần liếc qua là có thể nhìn thấy rõ ràng.

Bây giờ, cô chỉ nhìn chằm chằm thời gian còn lại trên máy đun nước: Chín phút… Cô không muốn nghe, cũng không có hứng thú làm người đứng xem, rõ ràng là rất thất bại.

Lục Huyền Lâm, anh điên rồi!
Lục Huyền Lâm nhìn gò má của Lý Tang Du , anh mới phát hiện góc cạnh khuôn mặt của cô rất tinh tế.

Làn da trắng như sứ còn sáng loáng, lông mi vừa dày vừa cong, đôi mắt đen láy lấp lánh như trân châu, mũi cao nhỏ nhắn… Mái tóc dài như thác nước xoã xuống theo cần cổ thiên nga với đường cong xinh đẹp.

Trên người mặc váy công sở không đắt tiền nhưng phù hợp, làm tôn lên vóc dáng thướt tha hoàn mỹ của cô.

Hoàn mỹ không thể bắt bẻ.


Cô thật sự có vốn để kiêu ngạo!
Lục Huyền Lâm chợt cảm thấy tim mình hẫng một nhịp.

Chết tiệt!
Không ngờ anh lại nghĩ về cô đến mức xuất thần!
Lúc này, Lý Tang Du thầm thở phào một hơi, cuối cùng nước cũng sôi rồi.

Hai người hoàn toàn quên mất còn có cô ở đây.

Cho dù Lục Huyền Lâm đối xử với cô thế nào cô cũng không để ý, trái tim của cô đã chết rồi thì làm gì còn có cảm giác nữa?
Nhưng sau tối qua, trái tim cô lại xảy ra một chút thay đổi.

Lý Tang Du có kiên cường hơn nữa cũng không nhịn được hơi run rẩy.

“Cạch!” Cô đặt mạnh ly cà phê nóng hổi lên bàn.

Lục Huyền Lâm thầm thấy vui mừng, cuối cùng cô cũng không nhịn được rồi, anh còn tưởng cô bách độc bất xâm, thì ra cũng chỉ đến thế mà thôi.

Anh nghĩ đủ mọi cách hành hạ cô cũng là vì Lý Uyển Khanh.