Cẩm Y Sát

Chương 6: 6




Editor: Qingyun16
Vương Ngôn Khanh nghe được hai chữ "Nhị ca" này, lông mày giãn ra, tựa như người sắp chết đuối phiêu bạc không nơi nương tựa bắt được khúc gỗ, lại như cảm thấy khúc gỗ này chưa chắc sẽ giúp nàng vào bờ.

Lục Hành ngồi ở mép giường, khoảng cách của hai người cực gần, Vương Ngôn Khanh nhìn chằm chằm đôi mắt hắn, chần chừ mà lặp lại: "Nhị ca?"
"Ừ." Lục Hành đôi mắt ôn nhu như nước, tựa hồ bởi vì sự chần chừ của nàng mà vô cùng thương tâm, "Ngay cả Nhị ca mà muội cũng không nhớ sao?"
Biểu cảm của Lục Hành vô cùng chân thành tha thiết, Vương Ngôn Khanh đối mặt với loại ánh mắt thân thiết này, cảm thấy hơi bối rối: "Không phải, Nhị ca, muội chỉ là......"
Lục Hành cầm lấy tay Vương Ngôn Khanh, thon dài hữu lực bàn tay nắm chặt, yên lặng lại kiên định mà bao dung Vương Ngôn Khanh: "Không có việc gì, muội không cần giải thích với ta.

Bệnh tình của muội ta đã nghe nói, mất trí nhớ không phải do muội sai, muội cảnh giác với tất cả mọi người, đây là chuyện tốt, ta sao có thể trách tội muội chứ?"
Lòng bàn của hắn tay ấm áp kiên cố, làm nàng không tự giác mà sinh cảm giác ỷ lại, Vương Ngôn Khanh từ sau khi tỉnh luôn rơi vào trạng thái mờ mịt hoảng hốt lại bất an, giống như con thuyền lênh đênh trên mặt biển không biết phương hướng, hiện giờ tâm trạng như con thuyền đã tìm thấy bến đỗ, lập trường bất tri bất giác nghiêng về phía hắn: "Nhị ca......"
Lục Hành mỉm cười vuốt ve nàng tóc, đem sợi tóc ở sườn mặt nàng sửa sang lại, vui mừng nói: "Muội không có việc gì là tốt.

Là ta thất trách, không bảo vệ muội thật tốt, hại muội bị kẻ gian mai phục, mất đi ký ức."
Vương Ngôn Khanh nghe ra tin tức, hỏi: "Muội đã xảy ra chuyện gì?"
"Nói ra thì rất dài." Ngón tay Lục Hành lưu luyến lướt qua gương mặt nàng, cuối cùng rơi xuống mu bàn tay Vương Ngôn Khanh.

Tay hắn so với tay Vương Ngôn Khanh lớn hơn nhiều, hai tay hư hư hợp lại, dễ như trở bàn tay liền đem bàn tay nhỏ nhắn trơn mịn như ngọc của nàng vây quanh.

Lòng bàn tay Lục Hành nhẹ nhàng từ tốn vuốt ve cổ tay nàng, hỏi: "Có còn nhớ được tên của muội không?"
Vương Ngôn Khanh lắc đầu, Lục Hành nhẹ nhàng nói: "Không sao, ta đều nhớ kỹ, ta đem chuyện xưa của chúng ta kể cho muội nghe.

Ta tên Lục Hành, hiện giờ là Cẩm Y Vệ chỉ huy thiêm sự, tạm thay chức chỉ huy sứ.

Muội tên Vương Ngôn Khanh, là Đại Đồng phủ quân hộ Vương thị nữ, năm muội bảy tuổi, phụ thân muội Vương Thông chết trận, cũng tháng năm năm đó tổ mẫu muội Lý thị chết bệnh, muội thành trẻ mồ côi, căn nhà tổ bị thân thích chiếm đoạt, thân thích lại không muốn nhận nuôi muội.


Khi đó phụ thân ta ở Đại Đồng phủ đốc quân, ông ấy thực sự không nhìn được, liền đem ngươi về Lục gia.

Muội tới Lục gia năm ấy ta mới mười hai tuổi, muội với ta từ nhỏ quen biết, thanh mai trúc mã, tuy chúng ta không phải huynh muội ruột nhưng lại thân thiết hơn cả huynh muội ruột thịt.

Ở trong nhà ta đứng hàng thứ hai, cho nên muội cũng theo bọn họ gọi là ta Nhị ca."
Ngữ điệu của Lục Hành nhẹ nhàng, thanh âm chậm rãi bình tĩnh mang theo chút hoài niệm, Linh Tê Linh Loan suýt nữa cũng coi là thật.

Cảnh giới cao nhất của lời nói dối chính là nói giả như thật, thân thế của Vương Ngôn Khanh là thật, Lục Tùng từng đi đốc quân ở Tây Bắc cũng là thật, nhưng phòng tuyến ở Tây Bắc dài như vậy, Lục Tùng căn bản cũng không quen biết Vương Thông, nói gì tới việc thu dưỡng bé gái mồ côi Vương gia?
Huống chi, thời gian của Cẩm Y Vệ chủ yếu là mũi đao liếm huyết, Lục Tùng tư chất bình thường, nhưng lại vô cùng cẩn thận, hắn tuyệt đối sẽ không đem một nữ tử không thân không thích mang về Lục gia.

Nhưng mà Lục Tùng đã qua đời, Vương Ngôn Khanh cũng không biết chuyện này, nàng bị những lời xảo ngôn của Lục Hành làm cho xúc động, đầu óc mơ mơ hồ hồ sinh ra chút quen thuộc.
Nàng không thấy một chút dấu hiệu nói dối nào trên gương mặt Lục Hành, mà lúc này cơ thể của nàng lại đang bị thương, các loại cảm xúc mang ơn ân tình trong lòng nàng cũng xác minh cho lời nói của Lục Hành, Vương Ngôn Khanh không hoài nghi nữa, lập tức tiếp nhận đây là nhị ca của nàng: "Nhị ca, vậy vì sao muội lại bị mất trí nhớ?"
Lục Hành khẽ than một tiếng, trong mắt hiện ra áy náy, nói: "Cũng tại ta không tốt.

Khoảng thời gian trước bởi vì vấn đề của Nam Thanh Binh Mã ty, ta cùng huân quý kinh thành phát sinh chút xung đột, những người đó to gan lớn mật, tùy ý làm bậy, thế nhưng ở trên đường muội đi dâng hương mà mai phục.

Ngày đó ta ở Nam Trấn Phủ Tư, không đi cùng với muội, không nghĩ tới......"
Lục Hành ngừng nói, môi mỏng khẽ mấp máy, đôi mắt thâm trầm, thoạt nhìn vẫn là không thể nào tha thứ cho chính mình.

Vương Ngôn Khanh trái lại an ủi Lục Hành, nói: "Nhị ca, huynh không cần tự trách, chỉ có ngàn ngày làm tặc mà không có ngàn ngày phòng tặc, bọn họ đã có ý định ám toán, thì kiểu gì cũng sẽ tìm được cơ hội mà ra tay.

Huynh xem, có phải muội không phải không có việc gì sao?"
Lục Hành nhìn Vương Ngôn Khanh cười, đôi mắt màu hổ phách hơi nheo lại, mê ly giống như ly rượu ngon, từ từ mê hoặc lòng người: "Đúng vậy, may mà muội không có việc gì."
Vương Ngôn Khanh phát hiện nàng hôn mê sau, người nhìn thấy trừ bỏ Lục Hành, liền chỉ có mấy nha hoàn.


Trong lòng Vương Ngôn Khanh bắt đầu thấp thỏm không yên, thử dò hỏi: "Nhị ca, vì sao muội không thấy những người khác? Có phải là do muội khiến trong phủ thêm phiền toái không?"
Ở kinh thành, tất cả mọi người đều nói Lục Hành tâm tư thâm độc tàn nhẫn, tương lai ắt gặp báo ứng.

Lục Hành biết trên phố mắng hắn như thế nào, hắn không hề chịu tội, vẫn như cũ làm theo ý mình, bức cung mưu hại tiện tay liền làm.

Hắn xảo ngôn với Vương Ngôn Khanh, từ đầu tới cuối đôi mắt không có chút nào dao động, nhưng giờ phút này nghe lời Vương Ngôn Khanh nói, dù người vô tâm không phổi như hắn cũng cảm thấy có chút đau lòng.
Ngay cả tên mình mà còn không nhớ rõ, lại theo bản năng lấy lòng nữ chủ nhân trong phủ.

Phó gia mấy năm nay rốt cuộc đối đãi nàng như thế nào mà một tiểu cô nương mới mười bảy tuổi lại phải sống e dè cẩn thận từng li từng tí như vậy.
Lục Hành dùng sức đè lại tay nàng, dùng hành động tiếp cho nàng tự tin: "Năm nay phụ thân ta qua đời, huynh trưởng cùng mẫu thân đều hồi tổ trạch giữ đạo hiếu, ta vốn dĩ cũng muốn đi, nhưng là Hoàng Thượng ban lệnh, lệnh cho ta không cần giữ đạo hiếu, tiếp tục lưu tại kinh thành đảm nhiệm chức vụ, ta và muội liền lưu lại.

Hiện giờ Lục phủ chỉ có hai chúng ta, ta thường xuyên không ở nhà, có chuyện gì cũng đều do muội làm chủ, không cần phải cố kỵ."
Đây là lời nói thật, nhưng Lục Hành lại che giấu một vài chỗ.

Lục Tùng qua đời vào tám tháng năm nay, mà Phó Việt chết vào hai tháng, về thời gian cũng không khớp.

Hơn nữa, những người khác của Lục gia hồi An Lục cũng không hoàn toàn là bởi giữ đạo hiếu, mà càng nhiều hơn là bởi tránh họa.
Cẩm Y Vệ Chỉ Huy Sứ chung quy là đắc tội với rất nhiều người, ngay cả thân nhân của Phó Đình Châu cũng bị trả thù, huống chi là Lục gia? Thừa dịp hiện tại hoàng đế còn tín nhiệm Lục gia, vẫn nên nhanh chạy đi, bằng không thì muốn đi cũng không được.
Vương Ngôn Khanh nhớ không nổi sự tình lúc trước, nhưng sâu thẳm trong lòng nàng luôn cảm giác có một vị trưởng bối đối với nàng rất quan trọng qua đời năm nay, mà Lục Hành nói phụ thân hắn qua đời, thời gian lại khớp với nhau.

Một tia nghi ngờ cuối cùng trong lòng Vương Ngôn Khanh cũng buông xuống, đối với Lục Hành không ngăn cách nữa.
Vương Ngôn Khanh nghe nói trong phủ không có nữ chủ nhân, biểu tình trên mặt bất tri bất giác thả lỏng chút, ngữ khí cũng nhẹ nhàng đi nhiều: "Bá mẫu cùng huynh trưởng về quê giữ đạo hiếu, muội lại không ở bên phụng dưỡng, thật sự là sai lầm."
"Muội không phải nha hoàn, bên cạnh mẫu thân cũng không thiếu người phụng dưỡng." Lục Hành nói, cười như không cười liếc nhìn Vương Ngôn Khanh một cái, "Huống chi, một mình ta lưu tại kinh thành, muội lại chỉ nghĩ bồi bá mẫu, liền không nghĩ bồi nhị ca?"

Vương Ngôn Khanh bị lời nói của Lục Hành làm đỏ mặt, nghĩ thầm nhị ca từ khi nào mà miệng lưỡi trở nên trơn tru như vậy.

Nàng thấy nao nao, cảm thấy suy nghĩ này rất kỳ quái, nhưng khi nàng cẩn thận hồi tưởng lại, trong đầu hình ảnh người kia lại trước sau mơ hồ, tựa như hắn chính là Lục Hành vậy.
Vương Ngôn Khanh có chút không được tự nhiên, nơi đó bị Lục Hành nắm phảng phất như muốn bốc cháy.

Nàng nghiêng đầu vén tóc, tránh đi vấn đề này, nói sang chuyện khác: "Nhị ca, huynh đắc tội người nào, huynh có gặp nguy hiểm không?"
Bản thân nàng còn mất trí nhớ đấy, thế nhưng vẫn còn tâm trạng lo lắng cho hắn.

Lục Hành phát hiện nuôi một muội muội cảm giác quả thật cũng không tệ lắm, hắn nhẹ nhàng cười cười, nói: "Cũng không phải ta đắc tội người, mà là bọn chúng đắc tội ta.

Có cho bọn chúng mười cái lá gan cũng không dám mai phục ta, muội xảy ra chuyện chỉ bởi ngoài ý muốn, yên tâm, về sau sẽ không xảy ra lần nữa."
Lục Hành từ lúc bước vào phòng, vẫn luôn ôn nhu mỉm cười, săn sóc tỉ mỉ, Vương Ngôn Khanh liền cảm thấy hắn là người tính tình hiền lành.

Cho đến lúc này, hắn mang theo ý cười nói ra những lời như vậy, trong ánh mắt như mang theo thanh đao có thể đem người băm thành mảnh nhỏ, Vương Ngôn Khanh mới phát hiện, Tính cách của Lục Hành tựa hồ không hiền lành tốt tính giống như nàng nghĩ.
Vương Ngôn Khanh trong lòng sinh ra một chút cảm giác khó có thể miêu tả, nhị ca với người khác hung tàn, nhưng đối với nàng lại vô cùng ôn nhu.

Nàng sau khi tỉnh lại cái gì cũng không nhớ rõ, chỉ nhớ rõ mình có một nhị ca, là người quan trọng nhất trong sinh mệnh nàng.

Hiện giờ chính mắt nhìn thấy thái độ của Lục Hành đối với nàng, Vương Ngôn Khanh trong lòng càng thêm cảm động, nàng âm thầm hạ quyết tâm, nàng nhất định phải đối nhị ca thật tốt.
Vương Ngôn Khanh ôm loại này ý nghĩ này, hỏi: "Nhị ca, kẻ ám toán huynh là ai?"
Khi Vương Ngôn Khanh cùng Lục Hành nói chuyện, Linh Tê Linh Loan cùng các nha hoàn tự giác lui ra sau bình phong.

Lúc này nghe thấy Vương Ngôn Khanh nói, trong phòng tựa hồ yên tĩnh một lúc, ngay sau đó, thanh âm Lục Hành không nhanh không chậm vang lên: "Trấn Viễn Hầu, Phó Đình Châu."
Vương Ngôn Khanh hơi hơi nghiêng đầu, cẩn thận hồi tưởng về người này, nhưng trong đầu vẫn là một mảnh trống rỗng.

Lục Hành nhìn chằm chằm vào đôi mắt Vương Ngôn Khanh, từ tốn hỏi lại: "Thế nào, muội đối hắn có ấn tượng?"
Vương Ngôn Khanh lắc đầu, ánh mắt trong suốt vô tội: "Muội một chút cũng không nhớ được gì cả."
Lục Hành nhìn Vương Ngôn Khanh, nghĩ thầm đôi mắt sạch sẽ như vậy, nam nhân nào có thể nhịn được? Hắn nhìn Vương Ngôn Khanh mà tâm thấy ngứa ngáy, rất muốn sờ sờ nàng mặt, mà hắn cũng quả thật đã làm như vậy: "Không cần lo lắng, kẻ ngu xuẩn kia sẽ không có nữa cơ hội nữa đâu."
Lòng bàn tay hắn có chút thô ráp, chạm vào mặt Vương Ngôn Khanh khiến nàng thấy ngứa ngáy.


Nàng cười né tránh, bắt lấy hắn tay nói: "Nhị ca, đừng nghịch nữa."
Lục Hành nhìn Vương Ngôn Khanh mềm mại như nước, đôi mắt sáng lấp lánh, không kìm được mà cười khẽ.
Cái tên Phó Đình Châu ngu xuẩn kia, xác thật không còn có cơ hội.
Lục Hành bồi Vương Ngôn Khanh nói chuyện, thần thanh khí sảng, tâm tình vui vẻ.

Hắn mỉm cười buông tay Vương Ngôn Khanh, nàng kéo chăn đắp cho nàng, đứng dậy nói: "Nam Trấn Phủ Tư còn có chút việc, ta đi trước, buổi tối trở về bồi muội sau.

Có gì không thoải mái thì kêu lang trung, không được ủy khuất chính mình, biết không?"
Vương Ngôn Khanh gặp được nhị ca mà nàng luôn tâm niệm, trong lòng vẫn luôn lo lắng bất an liền buông xuống, không giống lúc mới vừa tỉnh dậy mờ mịt lại bất lực.

Nàng gật đầu, ngoan ngoãn nhìn Lục Hành nói: "Nhị ca huynh yên tâm, muội không có việc gì."
Lục Hành lại dặn dò vài câu, rồi mới vén rèm ra ngoài.

Chờ sau khi ra khỏi sân viện của Vương Ngôn Khanh, vẻ tươi cười trên mặt hắn nhanh chóng chuyển lạnh, trong ánh mắt lóe ra băng lãnh, giống như hàn quang phát ra từ đôi mắt kẻ đi săn.
Thuộc hạ nhanh chóng đi theo phía sau Lục Hành, ôm quyền nói: "Chỉ Huy Sứ."
Lục Hành sắc mặt không đổi, nhàn nhạt nói: "Đi tra Vương Ngôn Khanh mấy năm nay trải qua chuyện gì, nàng đã đi qua địa phương nào, nói lời gì, tất cả đều trình lên."
"Rõ."
Cẩm Y Vệ làm công tác tình báo, mỗi ngày thủ hạ của Lục Hành phải xử lý vô số việc ngầm, cho dù có ở tận chân trời góc biển, phiên vương đêm qua ngủ với tiểu thiếp nào, Cẩm Y Vệ đều biết, huống chi là dưỡng nữ của Trấn Viễn Hầu phủ.
Lục Hành giao phó xong liền bước nhanh ra ngoài.

Người gác cổng đã bị tuấn mã chu đáo, Lục Hành xoay người lên ngựa, lưu loát mà nắm lấy dây cương.

Hắn thầm mắng một tiếng, bên môi nở nụ cười đầy ý vị.
Càng ngày càng có ý tứ.

Phó Đình Châu, trò chơi chỉ mới bắt đầu thôi..