Chuyện Xứ Lang Biang (Tập 2: Biến Cố Ở Trường Đămri)

Chương 1: Chương 01 phần 1



Chương 1

Báo động kế

Xin phấn khởi thông báo với bà con là ngày hôm nay thằng Nguyên khoái chí ơi là khoái chí.

Bà con cũng biết rồi đó, so với Kăply, Nguyên là đứa xưa nay vẫn điềm đạm và trầm tĩnh hơn nhiều. Nó nói ít, thì giờ chủ yếu dành cho cái sự vô cùng quan trọng là nghĩ ngợi. Rất ra dáng ông trùm. Một đại ca. Nhưng đó là nói lúc con nhỏ Bolobala chưa toét miệng ra cười với nó và nhìn nó bằng ánh mắt cực kỳ ngưỡng mộ.

Bữa trước, lúc cả đám đụng đầu Baltalon, Bolobala coi Nguyên chẳng ra cái thứ cóc nhái gì hết, mặc dù không thể nói là nó không lo lắng cho số phận của Nguyên. Nhưng rõ ràng là bữa đó nó không hề bắt chuyện với Nguyên, cũng không nhìn thằng này lấy một cái dù là nhìn qua khóe mắt. Hổng biết sao lại như vậy. Nhưng cũng có thể đoán là bữa đó nó bị té lật gọng một cú quá mạng, mà nó lại là con gái nữa, cho nên chắc nó mắc cỡ.

Nói cho đúng ra thì ngay từ sáng sớm, lúc còn đang vểnh tai nghe chim hót líu lo dọc đường Brabun và tò mò dán mắt vào các cửa hiệu quái chiêu hai bên đường, Nguyên còn chưa biết con nhỏ Bolobala đem lòng ái mộ nó.

Lúc nãy, nó, Păng Ting, Êmê, K’Tub và Kăply vừa đun đầu qua cổng trường đã đụng ngay thằng Steng. Steng là một thằng quái, đại khái là một cái thằng mà chẳng đứa học trò nào trong trường muốn giáp mặt. Nguyên và Kăply lại càng kỵ giơ thằng này kinh khủng.

Cả bọn mếu xệch khi đón tiếp tụi nó ngay sau cánh cổng là gương mặt đầy mụn của thằng Steng. Thằng Steng còn có một chuyện rất khó ưa là quanh năm luôn mồm trù ọi người chết sạch nhưng mặt mày lúc nào cũng tươi hơn hớn. Lúc này cũng vậy, nó toét miệng cười, trưng ra bộ mặt của người đi săn vừa tóm được con mồi:

- A, K’Brăk! Chào buổi sáng nha!

Có cả đống người nhưng Steng chỉ chào mỗi Nguyên. Dĩ nhiên là Nguyên chẳng sung sướng gì với cái vinh dự đó.

- Mày rình tao ở đây từ hồi tờ mờ sáng hả, Steng? – Nguyên sa sầm mặt.

- Ủa, sao mày biết?

Steng ngạc nhiên hỏi lại, câu hỏi của nó còn hơn cả sự thú nhận.

- Tại sao mày cứ vo ve quanh tao mãi thế? – Nguyên nhếch môi. – Mày trơ trẽn thật đó, Steng. Tao nói ày biết, còn lâu tao mới ngủm. Không chừng mày chết trước tao đó nha.

- Tao biết, tao biết mà! Bỏ qua đi, K’Brăk! – Steng xua tay, rối rít. – Vụ của mày, coi như tao thua rồi. Nói chung là mất trắng. Bây giờ tao chỉ chờ xây mộ cho những đứa còn lại thôi.

Bất chấp vẻ điên tiết của tụi bạn, Steng tiếp tục thao thao:

- Hôm qua con nhỏ Bolobala đã lê la khắp trường kể về chiến công lẫy lừng của mày rồi. Tao đã nghe đầy cả tai, tiếc là không có thêm tám cái tai nữa để nghe cho xuể. – Steng cong ngón tay gõ cồm cộp vào trán. – Bolobala nói gì há? Ờ, nó nói là lúc đối đầu với Baltalon, dáng đứng của mày rất uy nghi, vẻ mặt cực kỳ oai phong, ánh mắt đầy khí thế, cánh tay…

- Đủ rồi, Steng! – Mặt đỏ tới mang tai, Nguyên gạt ngang. – Thiệt là nhăng nhít!

- Để Steng nói hết đi, anh K’Brăk! – K’Tub kéo tay Nguyên, chân nhảy tưng tưng. – Nghe sướng tai thiệt đó!

Không đợi K’Tub nài nỉ đến lần thứ hai, Nguyên vùng khỏi tay thằng nhóc, vọt chạy.

Kăply chạy sát bên cạnh, tủm tỉm:

- Tao thấy dáng chạy của mày cũng oai phong lắm đó, Nguyên.

Chờ đón Nguyên và Kăply ở ngay cửa lớp Cao cấp 2 là thằng Y Gok.

- Chào K’Brăk! – Y Gok nhìn Nguyên chăm chú y như thể Nguyên chưa học chung với nó ngày nào. – Nghe nói mày đã làm cho Baltalon tiêu tùng rồi hả? Kan Tô và Mua bảo tụi tao thế. Nhưng nghe con nhỏ Bolobala ở lớp tụi mày thuật lại mới thiệt là khoái. Nó bảo trông mày lúc đó thật là một khối rắn chắc, Baltalon nhìn thấy phải run rẩy, mê muội cả thần trí…

Nguyên có cảm tưởng nó là một con cá bị chặn hai đầu, Steng một đầu và Y Gok một đầu, và đứa nào cũng cố tóm cho được nó.

- Mày điên sao nghe lời con nhỏ nhiều chuyện đó. – Nguyên nhăn nhó nói và cố lảng sang đề tài khác. – Sao mày không vô học, chạy lên lớp tụi tao làm chi?

- Ê, tao đợi ở đây để chúc mừng mày mà. – Y Gok tròn mắt, giọng phật ý. – Một chiến công như thế đâu phải lúc nào cũng xảy ra. Lần trước, tụi mày đã thoát chết dưới lời nguyền Tan xác của Buriăk, thêm lần này nữa…

Một cái trán dô cúi xuống giữa ba đứa. Và từ giữa đôi môi đỏ choét, một giọng nói lạnh lùng vang lên:

- K’Brăk, K’Brêt sao còn đứng đó? Vô lớp đi! – Cặp mắt sâu hoắm của thầy Haifai xoáy vào mặt Y Gok một cách nghiêm khắc. – Còn trò này…

Y Gok không để thầy Haifai nói hết câu. Nó lấm lét liếc những móng tay xanh xanh đỏ đỏ của thầy, lí nhí “Chào thầy ạ” rồi lật đật quay người vọt lẹ.

oOo

Thầy Haifai lùa Nguyên và Kăply vô lớp như người ta lùa heo sổng chuồng. Vừa đi thầy vừa rùn người xuống thấp để hàm răng nhọn hoắt của thầy nằm ngang lỗ tai hai đứa nhóc và hạ giọng thì thầm:

- Ta đã biết về cuộc đụng độ giữa Baltalon và mấy trò. Tốt, tốt lắm. Nhưng tốt hơn nữa là đừng có nói um về chuyện đó…

Chưa bao giờ Nguyên và Kăply thấy thầy Haifai lộ vẻ thận trọng như vậy. Vợ thầy hằng ngày chỉ biết mỗi một kiểu trò chuyện là quát tháo, nay cũng hùa theo bằng cái giọng nhỏ xíu như mượn của ai:



- Im lặng… Tuyệt đối im lặng… Quên đi càng tốt…

- Đừng để bị kích động… Cũng không nên làm ai kích động… – Thầy Haifai tiếp lời vợ, mặt mày dáo dác và thầy càng nói thì Nguyên và Kăply càng không hiểu gì hết. – Tránh gây căng thẳng… Cứ coi như Baltalon chưa ngủm…

- Làm sao mà coi như Baltalon chưa ngủm hả thầy? – Kăply gãi chóp mũi, nó vọt miệng nhanh đến mức Nguyên không kịp ngăn cản. – Hắn chết ngắc rồi mà. Cả đống đứa thấy chứ đâu chỉ hai đứa con.

- Thiệt ta chưa từng thấy ai ngu như trò! – Thầy Haifai nổi quạu, từ chiếc mũi gãy của thầy phát ra những tiếng khìn khịt giận dữ làm Nguyên và Kăply phải né qua một bên vì sợ những viên đạn từ hai lỗ mũi thình lình bay ra. – Chính vì Baltalon ngủm rồi ta mới nói là “coi như chưa ngủm”. Những trò kia cũng vậy, lỡ thấy rồi thì khôn hồn câm miệng hết cả lũ.

Ba thầy trò vừa bước qua cửa lớp, Nguyên và Kăply lập tức cảm thấy choáng váng khi đập vào tai cả một làn sóng âm thanh reo hò vang dội.

- Tuyệt lắm, K’Brăk, K’Brêt! – Lung, một thằng nhãi có hai cái tai tròn như tai chuột, ngồi kế Bolobala, nhảy cẫng trên ghế như đang chuẩn bị một cú santo bốn vòng.

- Làm cho Baltalon tanh banh! Mày xứng đáng được tặng huân chương Hiệp sĩ Lang Biang lắm đó K’Brăk!

Vừa khua tay trên đầu vừa rống, cố gân cổ để át giọng những đứa to mồm khác là thằng Hailibato, một đứa có tâm hồn ăn uống vĩ đại, khách hàng thường trực của các quầy thực phẩm trước cổng trường và là đứa học trò duy nhất của trường Đămri được mụ Gian cho ký sổ nợ, vài ba tháng mới phải trả tiền một lần. Hailibato là một thằng nhãi tròn ủng, và nhân danh cái khối thịt đồ sộ đó lẫn cái tên đặc biệt cha mẹ đặt cho, lúc nào cũng khoe khoang là có quan hệ bà con rất gần với thầy Hailixiro mặc dù thầy Hailixiro chưa bao giờ xác nhận điều đó.

Không muốn làm gãy thêm chiếc ghế thứ ba mươi hai trong đời học sinh của mình, Hailibato cố kềm ý định phóng lên ghế như những đứa khác. Nó nhảy lạch bạch dưới nền nhà, ngoác miệng gào lên, cố đẩy tiếng nói bay vọt qua đầu đám bạn đang đứng che trước mặt:

- Hiệp sĩ Lang Biang… Hiệp sĩ Lang Biang…

Y chang như lọt vào giữa một bầy bò điên, Kăply đưa hai tay lên bịt tai, lo lắng, bồi hồi, ruột nở từng khúc, cảm giác mình đang bước qua khải hoàn môn. Nó rất muốn toét miệng ra cười nhưng nhớ đến những lời căn dặn của vợ chồng thầy Haifai, nó phải cắn chặt răng để không phải bất cẩn phun ra một tràng cười không đúng lúc.

- Yên lặng! Yên lặng! Giữ trật tự đi!

Thầy Haifai quạu quọ đập đập hai tay vào nhau và hét lên một tràng, có vẻ đã bắt đầu nổi khùng.

Tiếng ồn ào lắng xuống nhưng không tắt hẳn mà chuyển thành những âm thanh rì rầm như tiếng sóng đang rút dần ra khơi. Nhưng chuyện đó không làm thầy Haifai ứa gan bằng chuyện không đứa nào chịu leo xuống khỏi ghế.

Đầu giần giật, đôi mắt tóe lửa quét ngang quét dọc khắp lớp, thầy chọc chọc ngón tay vào lũ học trò đang đứng đực ra trước mặt, rít lên bằng thứ giọng vì tức quá nên không ra nam cũng không ra nữ, nghe giống như cả thầy lẫn vợ thầy cùng gầm gừ một lúc.

- Trò nào? Trò nào thử bạo gan đứng thêm một giây nữa trên ghế cho ta xem!

Như chợt nhận ra tai họa, cả đống cẳng chân tụt vội xuống đất, nhưng sự phấn khích vẫn còn quá lớn nên sự yên lặng mà thầy Haifai nóng nảy yêu cầu vẫn chưa chịu quay lại với lớp học. Những tiếng xì xầm chạy quanh các dãy ghế như một con vật gì đó vừa bò lòng vòng vừa thở.

Thầy Haifai nghiến răng ken két, không buồn đập hai tay theo thói quen nữa. Trong khi Nguyên và Kăply ôm cặp về chỗ ngồi, còn cả lớp thì quay cổ dòm theo tụi nó như khán giả trên sân vận động náo nức quay dòm theo quả bóng da, thì thầy Haifai nhảy tới trước tấm bảng và dộng rầm rầm vô đó.

- Ta bảo phải trật tự, các trò có nghe không hả?

Lần này thì bọn học trò vội vàng sửa lại thế ngồi cho ngay ngắn và không ai bảo ai từng đứa một tự dán miệng mình lại. Khi nhìn thấy bộ mặt quái dị của thầy Haifai bắt đầu phù ra vì tức giận thì đám nhóc biết là không nên đùa với thầy.

- Kể từ giờ phút này, không trò nào được nhắc đến cái tên Buriăk lẫn Baltalon, có nghe không hả? – Thầy Haifai khò khè quát, vẫn chưa dịu cơn điên.

- Dạ có. – Cả lớp rập ràng.

- Cả cái tên trùm Bastu cũng không được nhắc, có trò nào dám không nghe không hả?

- Dạ không.

Trong cái dàn đồng ca rất chi là ngoan ngoãn đó, xen lạc lõng tiếng của một đứa nào đó:

- Dạ có.

Trong khi đám học trò cố nín cười thì thầy Haifai bắn người lên như bị ong chích dưới mông. Mái tóc lưa thưa dựng đứng, thầy quét chiếc mũi gãy từ phải qua trái, rồi từ trái qua phải, răng nanh chìa cả ra ngoài.

- Trò nào? – Giọng thầy nghe kin kít giống như ai đang cố mở một cánh cửa sắt bị khô dầu. – Trò nào vừa nói “có” đứng lên cho ta nhìn mặt xem! À, thì ra là trò. Ta biết ngay mà!

Thầy Haifai hí hửng khi thấy thằng Tam rụt rè đứng lên, giọng đắc thắng một cách độc ác.

- Thưa thầy… – Tam lắp ba lắp bắp, không dám ngẩng mặt lên, hai tay không ngừng miết vào mép bàn như cố tẩy xóa một cách vô vọng cái câu trả lời ngốc nghếch vừa rồi.

- Tại sao hả? – Lần này tiếng nói của thầy Haifai như xì ra từ lỗ mũi, hai bàn tay thầy liên tục duỗi ra bóp vào như thể thầy đang nắm được cổ họng tên học trò bất trị. – Tại sao mà trò dám chống lại ta hả?

- Thưa thầy… con không có…

Tam run rẩy đáp, đầu nó mỗi lúc một chúi sâu xuống.

Thầy Haifai dộng tay vô bảng bình bình:

- Trò ngước bộ mặt bẩn thỉu của trò lên nhìn ta đây nè.



Xoáy mắt vô bộ mặt tái nhợt đang từ từ ngước lên, thầy Haifai hét ầm:

- Tại sao? Tại sao? Trò mở miệng ra đi chứ!

- Thưa thầy… tại con tưởng câu sau thầy cũng hỏi… giống như câu trước… – Tam cố thu hết can đảm, lí nhí giải thích, mặt vẫn khuất sau chiếc mặt nạ xám xanh.

Làm như không nghe thấy Tam, thầy Haifai tiếp tục tuôn ào ào:

- Bộ trò nghĩ trò là quái nhân thì không ai dám đụng đến trò hả? Bộ trò cho rằng trò có quan hệ mật thiết với trùm Bastu thì trò muốn nhắc đến hắn lúc nào cũng được hả?

Cơn mưa quát tháo trút xối xả lên đầu lên cổ khiến Tam tối tăm mặt mũi. Sợ quýu người, nó đứng trơ ra, ánh mắt dính cứng vào bộ mặt điên cuồng của thầy Haifai như bị hút chặt vô đó. Căn cứ vào bộ dạng ngó thảm hại hết biết của Tam, tưởng như nó sắp òa ra khóc tới nơi.

Như để làm cho Tam sụm bà chè luôn cho rồi, vợ thầy Haifai cất giọng the thé, chen ngay vào lúc ông chồng đang ngưng lại để nghỉ mệt:

- Đời của trò sắp tàn rồi, Tam ơi. Cái kiểu để lòi đuôi lộ liễu như trò lần này không lừa được ngài N’Trang Long đâu. Trò mà không bị đuổi học chắc ta ăn hết toàn bộ bàn ghế trong phòng này quá hà.

- Con nữa, cô! Nếu đồ quái vật basilic đó không bị tống cổ ra khỏi trường, con sẽ ăn phụ với cô!

Thằng Amara vọt miệng nịnh nọt trắng trợn, cằm bạnh ra, mắt híp lại ngó y chang một con rắn hổ mang.

- Im đi, Amara! – Thầy Haifai nạt, vẫn giọng eo éo của bà vợ. – Ngay cả cái từ basilic cũng không ai được nhắc!

Lần đầu tiên kể từ ngày bước chân vào lớp Cao cấp 2, bọn học trò mới nghe cô Haifai quát cục cưng Amara. Sự kiện bất ngờ này khiến cả bọn cảm thấy mệnh lệnh tiếp theo của thầy Haifai cực kỳ nghiêm trọng.

- Tóm lại, – thầy Haifai lại dộng tay vô bảng khiến tấm bảng rên lên thê thảm, suýt chút nữa bong ra khỏi tường, và nóng nảy tiếp lời vợ – kể từ hôm nay, tất cả những gì dính dáng đến phe Hắc Ám, không trò nào được xì ra miệng. Đây là quy định của ngài hiệu trưởng, áp dụng trong toàn trường, kể cả các sinh viên lớp Hướng nghiệp. Trò nào vi phạm, bét nhất sẽ bị phạt cấm túc, cao nhất là bị đuổi học.

Thầy Haifai quét mắt về phía Bolobala, vừa nói vừa lắc lư cái đầu gớm ghiếc như cố làm ình giống ma cà rồng hơn nữa:

- Ta thành thực khuyên trò, Bolobala. Nếu không muốn là người thứ hai bị đuổi học sau trò Tam thì trò phải biết giữ mồm giữ miệng. Nếu xét cho cạn tàu ráo máng, những gì trò bô lô ba la khắp trường mấy ngày nay đủ để tiễn trò vĩnh viễn về nhà được rồi.

Kăply liếc qua chỗ Bolobala, thấy con nhỏ đang vội khép chặt mắt để né tia nhìn tóe lửa của thầy Haifai, ngó rất giống cái cảnh người làng Ke hấp tấp đóng cửa để tránh ánh nắng chói chang của mặt trời giữa chiều hè oi bức.

“Rầm”. Thầy Haifai quay lưng lại lớp học, nện một phát thật lực vô tấm bảng, cao giọng:

- Các trò lật tập ra. Hôm nay ta học bài Thần chú chiến đấu số 6.

Bị dộng một cú quá mạng, cộng với mấy cú nện không thương tiếc trước đó, tấm bảng bất bình giãy lên một cái và rơi “cạch” xuống nền nhà.

Nhưng chỉ bằng cái phẩy tay, thầy Haifai đã khiến tấm bảng bay ngược trở lên, còn nhanh hơn lúc nó rơi xuống, và dính “bộp” vô tường chắc nụi.

- Thưa thầy… còn con…

Thấy thầy Haifai có vẻ quên bẵng mình, thằng Tam tội nghiệp rụt rè cất giọng.

- Trò hả? – Thầy Haifai vừa bôi phấn lên bảng vừa nói, không thèm quay mặt lại. – Ba ngày sau, trò ở lại trường buổi trưa để làm vệ sinh cầu tiêu. Trò nên ăn mừng đi. Đó là hình phạt nhẹ nhất mà ta có thể nghĩ ra ột đứa cà chớn như trò.

Tam rón rén ngồi xuống, trông nó mừng rỡ như thể so với cái tội lỡ lời vừa rồi thì cái chuyện chùi cầu tiêu là phần thưởng chứ không phải là hình phạt.

oOo

Kăply không thể nào không nhận thấy buổi học hôm nay trôi qua nặng nề hơn bất cứ một buổi học nào trước đó. Sau một hồi nghe quát thét điếc tai, bọn học trò như ngu đi, kể cả thằng Amara vốn là ngoại lệ xưa nay. Thần chú chiến đấu số 6 có cái tên rất hấp dẫn là Trói gô nhưng thiệt tình mà nói thì chẳng đứa nào thực hành được đến nơi đến chốn.

Thằng Tam sợ thầy Haifai đến nỗi khi bị kêu lên bảng, nó lính quýnh đến mức rốt cuộc câu thần chú của nó chỉ có mỗi tác dụng là trói gô chính nó lại khiến ngay cả thầy Haifai cũng phải phì cười, mặc dù khi dòm thầy cười Tam còn ớn hơn là khi ngó thầy giận dữ. Lúc đó, nanh thầy đột ngột dài ra, đôi môi như biến mất, còn nước miếng thầy văng tùm lum trên đầu nó và dĩ nhiên là nó chẳng dám lấy tay lau.

Nguyên thì chỉ trói được một chân của Hailibato, còn Amara khá hơn một chút: nó trói được hai tay và một chân của thằng Lung nhưng ngược lại một chân của nó bị cột chặt vô chân bàn.

Vợ thầy Haifai chứng kiến tất cả những trò nhí nhố đó và nổi cáu chen vô bất cứ chỗ nào ông chồng ngừng lại để thở bằng những câu chửi loạn xạ.

Suốt buổi học, Kăply cảm thấy ngực nặng như chèn đá mặc dù nó là một trong những đứa không bị kêu lên bảng trong cái buổi sáng đen đủi đó. Nó chỉ thực sự cảm thấy ruột gan đã về vị trí cũ khi tiếng chuông tan học vang lên, nhưng ngay vào lúc nó và Nguyên hí hửng ôm cặp ra cửa, cả hai bất thần bị thầy Haifai chặn lại:

- Hai trò đi theo ta!

Y như sét nổ ngang đầu, Kăply giật bắn người quay sang Nguyên, thấy thằng này cũng đang chìa bộ mặt xám ngoét vô mắt nó.

Thầy Haifai không thèm đếm xỉa đến vẻ mặt lo lắng của hai đứa học trò, cũng không thèm biết tụi nó có dám không nghe lời mình hay không, phán xong một câu ngắn ngủn, liền quay ngoắt mình bỏ đi.

Sau khi ném một cái nhìn u ám vô mặt những đứa tò mò tụ tập xa xa, Nguyên và Kăply nhìn vô mắt nhau một lần nữa rồi lếch thếch lê bước theo thầy Haifai.