Con Đường Đại Đạo

Chương 36: Đại Chiến Huyết Hải





Cái hang động này không ngờ càng đi vào trong càng rộng rãi và bằng phẳng, có thể thấy rõ dấu vết gia công của con người, vừa rồi khi chọn đường đi Lâm Đĩnh không hề do dự chọn cửa bên phải, cũng bởi vì lần trước thần du thiên địa hắn cũng đã đại khái thấy qua chỗ này rồi.
Cả bọn rón ra rón rén dần dần cũng đến được phía cuối đường, nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt khiến mấy tên Trương Bình Phàm xém tý thì nổi điên đè Lâm Đĩnh hắn ra tẩm quất một trận.
-Lâm Đĩnh, ngươi dẫn bọn ta đến ngõ cụt này bây giờ tính sao đây, móa tưởng ngươi chắc ăn lắm chứ?
Nhìn thằng béo kia dường như chuẩn bị bẻ tay răng rắc khiến Lâm Đĩnh có phần chột dạ.
-Bình tĩnh, ta nhớ rõ ràng là đường này, làm sao lại là ngõ cụt được bằng phẳng được, không lẽ bọn kia đục phá đến đây rồi bỏ đi sao?
Đột nhiêu trong lòng hắn khẽ động, trong óc lóe lên một cảnh quen thuộc.
-Mà khoan, đục phá là do người làm, bà nội nó đúng rồi, là cơ quan! vách tường này chính là cơ quan, móa ông đọc qua doremon rồi làm sao có thể quên được hô hô!

Thế là Lâm Đĩnh bất đầu sờ tới sờ lui vách tường trước mặt, thử đủ mọi cách nắn, bóp, liếm láp, chỉ là vách hang trước mặt vẫn trơ trơ, cứ như thật sự là đường cụt vậy.
Càng mò mẫm Lâm Đĩnh càng lo lắng hơn, chỉ là cuối cùng vẫn không thể mò ra cái gì, nhìn cái vách tường vẫn lù lù trước mặt Lâm Đĩnh không nén nổi tức giận mà giộng cho nó một cước toàn lực "Ầm ", đất đá tung bay vách tường đột ngột lõm vào một tấc rồi nặng nề kéo lên như cửa cuốn vậy.
-Đậu má thì ra là phải thế, ta chửi bố thằng nào thất đức chế ra cái cửa chó má này, cửa mịa gì đếch có tý hàm lượng kĩ thuật nào, cứ phải ăn đạp thì mới chịu mở, thiết kế tinh xảo tý không được à làm bố tốn công mò mẫm cả nửa ngày.
Nghe thằng cha kia lảm nhảm cái gì mà doremon... cả bọn Vô Danh trong lòng mờ mịt, lại thấy hắn mò mẫm, liếm mút bức tường, cả đám không nhịn được mà trong lòng phát lạnh thầm nhủ.
-Có cần phải thâm cừu đại hận vậy không? thằng này biến thái vãi đến bức tường cũng không tha may mà nó không có lỗ a!
Lâm Đĩnh nếu mà biết được suy nghĩ trong lòng mấy con hàng kia chắc phải tức ói máu, còn có lỗ để làm gì thì mấy cái đầu đen tối cứ việc nghĩ đi nhé.
-Hô hô thế nào? ông đã nói là đường này, thế mà các ngươi lại dám nghi ngờ Lâm Đĩnh ta, ài! rõ ràng là một bọn đầu heo không biết đến tài năng của ông đây.
Nhìn thằng cha trước mặt đắc ý đến phổng mũi, cả bọn hận đến nghiến răng kèn kẹt, đang muốn xông lên làm thịt con hàng vênh váo này thì dị biến nổi lên.
Vừa bước vào cánh cửa ngầm thì một không gian thoáng đãng hiện ra, cỡ khoảng một căn phòng năm mươi mét vuông, bốn phía được gia công cẩn thận nhẵn bóng, trong phòng này không có bất kì đồ vật gì chỉ có một người đang ngồi ở trung tâm căn phòng, quanh thân thể dường như bị bảo phủ bởi những quầng sáng màu máu khiến cho người ta vừa nhìn đã cảm thấy thằng cha này đếch phải người tốt, người này thân hình có chút gầy gò, trên mình khoác một bộ giáp đen tạo hình dữ tợn, khóe mắt có một vết sẹo dài kéo ngang.
Chậc! ngoài tên khốn lần trước đánh tan ý niệm của Lâm Đĩnh hắn thì còn có thể là ai nữa chứ.
Lâm Đĩnh vừa nhìn thấy bóng thằng cha này thì hận đến nghiến răng trèo trẹo, như thể người ta vừa giết cả nhà hắn vậy.
Cả bọn nhìn bộ mặt hám tài, hận đời vô đối của thằng họ Lâm này mà thầm thương cảm cho tên kia, để cho con hàng này nhìn trúng chỉ sợ đoàn trưởng đạo tặc đoàn Huyết Hải đại nhân, khi chết trên người cũng không còn cái quần lót che thân, tiểu đệ đệ có lẽ cũng chỉ đành thân trùng trùng trục hướng lên trời mà tỏ nỗi bất bình.
Khi cả đám Lâm Đĩnh hoàn toàn tiến vào trong động ngầm này thì cánh cửa đá phía sau đột ngột rớt xuống, "ầm" bụi đất mù mịt khóa mất đường ra.
Đột nhiên biến cố xảy ra khiến không ai ngờ được, nhưng không để cho bọn họ hồi thần lại thì một tiếng cười chói tai đột ngột vang lên.

-Ha ha ha bọn chuột nhắt nơi nào dám xông vào nơi Huyết Hải Thần Quân ta bế quan, đúng là một đám không biết sống chết mà, vừa đúng lúc đang cần tinh huyết để xung phá quan ải.
Lâm Đĩnh:
-Stop! đợi chút câu này nghe quen quen à nha, à nhớ rồi móa ngươi cũng không cần nguyên mớ lời thoại nhức óc trong tiểu thuyết ba xu thế chứ? Ta xin đi mà đại ca, giờ là thời đại nào rồi chứ? Đổi câu nào có tính sáng tạo chút đi!
Huyết Hải khí thế vừa mới đề thăng lên chút ít, nhưng lại nghe được mấy lời đó liền nghẹn lại một cục, trán nổi đầy gân xanh, mặt mũi đỏ bừng.
-Ngươi.....được.....được vậy thì.....
Không để cho Huyết Hải nói hết câu thì một lưỡi đao sáng loáng không biết từ lúc nào đã xuất hiện trên đỉnh đầu hắn chém xuống, nếu là đao kiếm thế tục bình thường thì hắn cũng không sợ, cho dù ngồi im một cục muốn tróc da cũng khó, nhưng đao này là đao bình thường sao? mà cho dù là đao bình thường nhưng người cầm nó không phải là người thường à nha, mười tên Huyết Hải cũng chả dám đưa cổ ra thử xem là đao sắc hay cổ cứng, chỉ là đao có sắc đến mấy, uy lực có lớn đến đâu cũng phải chém trúng thì mới được, có đồ ngu mới ngồi im chờ chết.
"Choang" một tiếng động chói tai vang lên, chỗ Huyết Hải vừa ngồi bị một đao bổ xuống, nhưng không hề có tiếng kêu thảm thiến nào vang lên mà lại như bổ vào sắt thép vậy.
Trương Bình Phàm cũng thầm giật mình tuy hắn không mong dựa vào một đao vừa rồi có thể làm thịt thằng cha này, nhưng uy lực một đao vừa rồi có bao nhiêu tự bản thân hắn rất rõ ràng, cho dù có chém hụt thì cũng có thể bổ ra một hố to à, chỉ là lực phản chấn truyền lại xém tý khiến hắn làm văng mất thanh đao trong tay đi, “có nhầm không đây ông là tu sĩ phàm cảnh tầng chín cầm trong tay chính là bảo đao đó, có chọi thẳng với phi kiếm thì cũng không hề thua thiệt à nha, chả lẽ đất ở đây biến thái vậy?”
Khi nhìn xuống thì thấy chỗ mình vừa bổ xuống xuất hiện một khối ngọc thạch màu xanh đang tỏa ra từng đợt hàn khí nhè nhẹ, vừa rồi bị tên Huyết Hải kia ngồi lên xung quanh lại bao phủ bởi huyết quang nên Trương Bình Phàm mới không thấy được, chỉ là một đao của Trương Bình Phàm vừa rồi quá đột ngột, ai mà ngờ được mấy con hàng này âm hiểm vậy chứ, chưa nói được hai ba câu thì đã tung đao đánh lén rồi, khiến Huyết Hải hắn không thể không né tránh, để lộ ra khối ngọc tỏa ra hàn khí này, nhìn sơ qua đã biết không phải phàm vật rồi, chỉ là bây giờ nó lại bị một thanh đao chém lên, trên mặt mơ hồ có mấy vết rạn nho nhỏ.
Bất chợt hai tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết cùng vang lên.
-Á...á hàn ngọc của ta á ...aa...aa
Bọn Lâm Đĩnh ở phía sau nghe thế tưởng thằng mập kia trúng phải ám toán, liền vội vàng xông lên tiếp viện, khi tiến tới thì thấy thằng béo kia mặt mày méo mó, toàn thân run run, nhìn chằm chằm vào khối ngọc thạch dưới đất mà nuốt lệ vào tim, so với khi cha mẹ hắn chết còn khó coi hơn.
Đối diện là tên Huyết Hải kia bộ dạng không khác Trương Bình Phàm là mấy, thậm chí còn có phần đau lòng đứt ruột hơn nữa là khác.
Nhìn thấy thế đám Lâm Đĩnh như lọt vào sương mù thầm nghĩ “không lẽ thằng cha kia cũng trúng chiêu của anh béo rồi? Nhưng không để cho bọn hắn hỏi lại thì một tiếng rống khủng khiếp vang lên.

-A....a...các ngươi muốn chết, ta phải rút gân, lột da, uống máu các ngươi a.aa.....a
Nhìn tên Huyết Hải có vẻ phát điên bọn Lâm Đĩnh âm thầm cảnh giác, chỉ là tên kia chưa kịp rống hết đã có một tiếng rống còn trâu bò hơn át lại.
-Đậu xanh rau má ông liều mạng với ngươi thằng khốn kia a....a...a!
Thế rồi tên béo kia như ăn thuốc kích thích, gầm lên điên cuồng lao vào đối thủ, tên Huyết Hải kia cũng không kém là mấy thậm chí còn có vài phần kinh khủng hơn.
Bọn Lâm Đĩnh thấy thế liền ngớ người ra, thằng mập này hôm nay có vẻ lạ, làm việc tích cực quá nhở.
Không biết từ lúc nào Huyết Hải cũng đã móc ra thêm một thanh đao màu đen xông vào đánh xáp lá cà, thế là hai bóng người một béo một gầy cùng cuốn lấy nhau.
Bình thường Lâm Đĩnh đã thấy thằng béo này đáng sợ lắm rồi, hắn cũng tự cho là đã ước lượng được thực lực thằng mập này, chỉ là bây giờ nhìn thấy con hàng này nổi điên lên hắn mới biết cái gì gọi là ếch ngồi đáy giếng.
Trương Bình Phàm đang trong trạng thái tức giận nên toàn lực ra tay, không hề có chiêu thức cao siêu gì gì đó, toàn là những thức cơ bản, đâm, đỡ, gạt, chém, nhưng uy lực phải nói là vô cùng khủng bố, theo Lâm Đĩnh thấy cái gọi là thần công Thiếu Lâm, Võ Đang gì đó mà dám chặn một đao tùy tiện của thằng béo này chỉ sợ sẽ bị băm thành hai mảnh ngay lập tức, cao thủ nội công thâm hậu, đao thương bất nhập gì gì đó trước mặt thằng cha mập mạp chỉ sợ đến dũng khí lại gần cũng không có chứ nói gì đỡ đao.
Chỉ là đối thủ của hắn cũng không phải ăn chay mà lớn, thậm chí còn là loại ăn mặn nhiều nên sức rất trâu, đao pháp của tên kia không có khí thế lôi đình vạn quân như tên béo nhưng lại có một loại khí tức huyết tinh, điên cuồng, tàn bạo, diệt sát tất cả, nếu nói đao của Trương Bình Phàm chính là cương mãnh, không gì không phá được thì đao của Huyết Hải chính là thanh đao điên cuồng, tàn nhẫn hại người hại mình.
Chỗ phạm vi hai người chiến đấu phải nói là đao khí tung hoành, chỗ nào hai thanh đao quét qua không cần chạm phải đều bị khoét thành một rãnh sâu hoẵm nhìn rợn cả người, cả hai chỉ chiến đấu khoảng mười lăm giây nhưng bốn phía xung quanh đều ngổn ngang vét chém, không có một chỗ nào lành lặn cả, cứ cái đà này tiếp diễn chắc hai thằng này chỉ cần một ngày là có thể đánh sập luôn cái động này luôn quá, chỉ là bọn hắn cũng phải chuẩn bị tinh thần bị hàng tỷ tấn đất đá chôn sống đi cái đã đây là đang ở trong lòng núi đó.