Đại Minh Tinh Và Chàng Vệ Sĩ

Chương 49: Tung tin hẹn hò



Một tháng trôi qua

Lăng An Vũ bịt mắt đưa Dạ Ngân Tuyết đi đến một vườn trồng đầy hoa, anh từ từ lấy tay ra Dạ Ngân Tuyết nhíu mày khẽ mở mắt cô sững sốt, tròn mắt trước cảnh cả khu vườn đầy sắc màu, rất nhiều loài hoa nở rộ.

Lăng An Vũ trên tay cầm một bó hoa hồng tặng cho cô:

"Tiểu Tuyết! Em có biết hôm nay là ngày gì không?"

Dạ Ngân Tuyết gật gật đầu, đôi mắt của đã ngấn lệ, cảm động cầm lấy bó hoa:

"Tất nhiên là em nhớ hôm nay là ngày gì rồi hôm nay chính là ngày tròn một tháng chúng ta quen nhau. Em nhớ một tháng trước còn theo đuổi anh quyết liệt lúc đó em đã dọa anh một trận cũng chính vì vậy anh mới thừa nhận là anh có tình cảm với em."

Lăng An Vũ ôm lấy Dạ Ngân Tuyết mỉm cười nụ cười lộ rõ sự hạnh phúc:

"Tiểu Tuyết! Cho dù sau này có xảy ra chuyện gì anh cũng sẽ ở bên em cùng em đối mặt với tất cả mọi chuyện."

Anh lấy ra một cặp nhẫn đeo vào cho cô rồi đeo cho mình, Dạ Ngân Tuyết cười tít mắt, trong lòng tràn ngập hạnh phúc, giơ bàn tay đeo nhẫn ra ngắm nhìn, anh ôm chặt cô vào lòng.

Đột nhiên tiếng chuông điện thoại của Dạ Ngân Tuyết vang lên phá tan bầu không khí hạnh phúc ấy, cô nhìn thấy màn hình hiện lên là Trần Uyển Dư gọi đến cô liền nghe máy, chưa kịp cất giọng bên kia Trần Uyển Dư đã khẩn trương, vội vàng nói với cô:

"Tiểu Tuyết! Xảy ra chuyện không hay rồi chuyện cậu và An Vũ quen nhau đã bị phóng viên chụp được và tung lên rồi."

Dạ Ngân Tuyết tắt máy cau mày nói với Lăng An Vũ:

"Chuyện của chúng ta bị phóng viên chụp được và tung lên rồi. Chúng ta hãy đến công ty một chuyến."

Lăng An Vũ trong lòng dâng lên một cảm giác lo lắng không thôi, nó cứ khiến anh bồn chồn, anh gật đầu rồi cùng cô đi đến công ty. Suốt đường đi, Dạ Ngân Tuyết luôn lướt điện thoại xem tin tức, công ty đã lên tiếng xác nhận chuyện hẹn hò của cô và anh, Lăng An Vũ liếc ngang cũng đã nhìn thấy.

Tiếng chuông điện thoại của cô lại một lần nữa vang lên, lần này sắc mặt của cô biến sắc ngay lập tức bắt đầu hiện lên sự lo lắng, cô chần chừ bắt máy nghe:

"Alo! Ba!"

Một tiếng ba khiến cho Lăng An Vũ càng lo lắng hơn gấp bội, thần kinh bắt đầu căng lên, bên kia Dạ Thành Đông ngữ điệu đầy sự tức giận, nghiêm túc, đáng sợ ra lệnh cho cô:

"Con và anh chàng vệ sĩ của con quay về Dạ viên ngay lập tức cho ba."

"Vâng!" Dạ Ngân Tuyết lần đầu tiên thấy sợ sệt đến như vậy.

Dạ Thành Đông tắt máy ngay sau đó Dạ Ngân Tuyết gương mặt méo mó quay sang nhìn Lăng An Vũ, Lăng An Vũ nắm chặt lấy bàn tay của cô trấn an:

"Em đừng lo anh sẽ ở bên cạnh của em cùng em đối mặt với chuyện này, sẽ cùng nhau bảo vệ tình yêu của chúng ta, vượt qua cửa ải khó khăn này."

Dạ Ngân Tuyết gật gật đầu, cô đỡ lo hơn một chút cô gọi điện cho Dạ Khải Hiên cầu cứu, Dạ Khải Hiên đang làm việc vẫn chưa hay tin tức gì thấy cô gọi anh liền bắt máy, chưa kịp cất giọng Dạ Ngân Tuyết đã lên tiếng trước: w●ebtruy●enonlin●e●com

"Anh hai! Giúp em với, có chuyện lớn rồi."

Đôi mày của Dạ Khải Hiên cau chặt lại ngay lập tức:

"Có chuyện gì? Em bị làm sao sao?"

"Chuyện hẹn hò giữa em và An Vũ đã bị phóng viên tung tin rồi ba mẹ đã biết chuyện và gọi em về ngay lập tức hiện tại em đang ở trên đường về đây, anh hãy mau về cứu em với."

"Được! Em cứ về đi anh sẽ về ngay đây, em đừng lo." Dạ Khải Hiên vừa nói vừa nhanh chóng rời khỏi tập đoàn quay trở về Dạ viên giúp em gái của mình.

Dạ Khải Hiên lái xe nhanh như bay để có thể quay về Dạ viên nhanh nhất có thể, anh sợ Dạ Ngân Tuyết sẽ bị mắng thậm chí là bị đánh nếu như cô quá kiên quyết anh phải về nhanh để có thể cứu vãn tình hình, giúp đỡ, bảo vệ em gái của mình.

<a target="_blank" rel="nofollow" href="https://www.medoctruyenchu.net/readingPage/56001691/48"></a>