Dưới Váy Thần

Chương 20: Em gái cùng mẹ khác cha



Thẩm Đường kịp thời giữ suy nghĩ của mình không lệch qua hướng khác, trả lời cô bé này: [Cảm ơn nhé, chúc em và anh trai sinh nhật vui vẻ! (bắn tim)]

Cô cúp di động, dựa vào lan can, trong lòng không vui uống rượu vang đỏ.

Uống hết rượu vang đã là nửa giờ sau, Thẩm Đường về phòng rót thêm một ít.

Sân thượng lạnh, cô đến phòng để quần áo để mượn cái áo khoác của Tưởng Thành Duật để thay.

Ảnh hưởng của tâm lý, cho nên cô luôn cảm giác quần áo của anh ấm hơn so với cô.

Còn chưa đến sân thượng, điện thoại lại vang lên.

Thẩm Đường bước vài bước đi đến, là điện thoại của chị Lỵ.

“Đường Đường, bây giờ em mau chạy ra sân thượng xem bảng quảng cáo ở bên kia sông đi!”

Bỗng nhiên Thẩm Đường ngẩng đầu, trố mắt ra.

Trên bảng quảng cáo là ảnh chụp của cô, là tấm tìm người mấy ngày đã hôm trước lên hot search. Ngày đó trên thảm đỏ cô quay đầu lại tìm Ôn Địch, cái biểu cảm kia đã bị phóng viên chụp lại.

Trước mắt trên tất cả các bảng quảng cáo, ngoại trừ ảnh chụp cô ngoái đầu lại nhìn thì còn có một câu chúc mừng: [Thẩm Đường, năm mới vui vẻ.]

Chị Lỵ cảm thán: “Tưởng Thành Duật đối với em thật tốt, có phải lại tặng em quà mừng kỉ niệm ba năm không? Em cũng sửa tính tình xấu của em lại nha.”

Bọn họ đều tưởng đây là bất ngờ của Tưởng Thành Duật dành cho Thẩm Đường.

Không đợi đến lúc Thẩm Đường nói chuyện, bên kia điện thoại không biết trợ lý và chị Lỵ đang nói gì đó, cô không nghe rõ.

Âm thanh dồn dập và hưng phấn của chị Lỵ từ bên đầu dây kia truyền qua: “Không chỉ ở Thượng Hải, bảng quảng cáo còn xuất hiện ở Quảng trường Thời đại New York và Tháp Dubai, đều là những lời chúc mừng đó.”

“...” Thẩm đường vò đầu bứt tóc, như một giấc mơ: “Chị có xác định là Tưởng Thành Duật không?”

Chị Lỵ chớp chớp mắt, không chắc lắm hỏi lại cô: “Ngoại trừ anh ấy thì còn có thể là ai chứ?”

Đúng vậy, ngoại trừ anh vung tiền như rác vì cô, còn có ai sẽ thương nhớ cô chứ?

Thẩm Đường cúp điện thoại, bình tĩnh nhìn bảng quảng cáo bên kia sông.

Điện thoại rung lên, bạn bè ở nước ngoài gửi tin nhắn đến.

‘Kẻ phong lưu lang thang đến giường đôi’: [Cậu sợ mình không nhớ đến cậu nên lấy ảnh ra dán ở Quảng trường Thời đại sao? Biết cậu đẹp rồi, nên khiêm tốn một chút đi nha.]

Có khi lệch múi giờ, bên kia là sáng sớm tinh mơ.

Thẩm Đường: [Sao cậu lại thức sớm vậy?]

‘Kẻ phong lưu lang thang đến giường đôi’: [Tiền nhiều quá mà không biết xài sao cho hết, lo lắng quá nên thức sớm đó.]

Thẩm Đường câm nín, gửi lại một icon khinh bỉ qua.

‘Kẻ phong lưu lang thang đến giường đôi’: [Công ty quản lý của cậu là đang tính cho cậu đi con đường quốc tế sao, tạo độ hot cho cậu trước à?]

Thẩm Đường: [Dã tâm không lớn như vậy đâu.]

Cô mang anh ta ra làm trò cười: [Dù sao nói thôi cũng không chắc chắn, không phải cậu lo lắng không tiêu hết tiền sao, cứ đập lên người mình đi.]

‘Kẻ phong lưu lang thang đến giường đôi’: [Không bàn nữa. Cậu đến Manhattan đi, cho dù cậu tiêu tiền của mình như nước thì mình cũng không có ý kiến. Còn lại, cậu nghĩ cũng đừng nghĩ. Lúc trước mình đã không tán thành chuyện cậu vào giới giải trí rồi, nếu không phải Sở Nghiêu thiên vị cậu, bây giờ cậu đã không phải chịu đựng những tin đồn vớ vẩn đầy trên mạng kia. Cậu cảm thấy đáng giá sao, mình lại cảm thấy không đáng giá.]

Thẩm Đường: [Có đáng giá hay không thì cũng đã như vậy rồi.]

Nhưng không hối hận.

Nếu không tiến vào cái giới giải trí này, có thể cô vẫn luôn sống ở nước ngoài, có lẽ cũng không bao giờ gặp được Tưởng Thành Duật. Cũng có thể sẽ gặp được, nhưng nói không chừng khi đó bên cạnh anh đã có người khác.

Thời cấp ba, lúc cô đi London học đều là ý của ông ngoại, hy vọng sau này cô sẽ định cư ở nước ngoài, không cần về nước nữa. Tất cả việc học tập cho đến sinh hoạt của cô ở London đều là nhà họ Hà sắp xếp.

Ông ngoại và nhà họ Hà có giao tình, công việc làm ăn chủ yếu ở Âu Mỹ, có nhà ở London.

Cô không thích người nhà họ Hà, nhưng Sở Nghiêu là ngoại lệ.

Sự đồng tình của anh ta dành cho cô là có ý tốt.

Sau khi tốt nghiệp đại học, cô muốn tiến vào giới nghệ sĩ, Sở Nghiêu đã giúp cô giấu diếm mọi chuyện, không nói cho người nhà anh ta và ông ngoại biết.

‘Kẻ phong lưu lang thang đến giường đôi’: [Đường Đường, nghe mình khuyên một câu, cậu đừng lấy cuộc đời của mình để đi hủy diệt người khác, không có lời đâu. Nếu khi rút lui khỏi giới giải trí mà cậu không muốn về London, thì cứ đến Manhattan, những chai rượu vang đỏ mình cất giữ cứ tùy cậu chọn lựa, cậu thích thì mình sẽ không cần nữa.]

Thẩm Đường không muốn nói xa hơn: [Cậu xem ảnh của mình đi.]

‘Kẻ phong lưu lang thang đến giường đôi’: [Quảng cáo đến hai mươi phút, đã kết thúc rồi. Nếu không phải Công ty lót đường trải hoa cho cậu, vậy ai lại ra tay hào phóng như vậy?]

Thẩm Đường cũng không xác định được người đó có phải Tưởng Thành Duật hay không, đành phải trả lời: [Không biết nữa.]

Bọc họ còn đang suy đoán là ai mà hào phóng như vậy, lúc này nhà họ Trữ bên kia sông, vì cái quảng cáo kia mà náo động đến túi bụi.

Đám người giúp việc đều cúi đầu không dám thở mạnh, thỉnh thoảng liếc mắt qua nhìn Trữ Tiêu Duyệt một chút, ngoại trừ đồng tình, bọn họ cũng đành bất lực.

“Trữ Tiêu Duyệt, có phải con điên rồi không? Đó là tiền ông ngoại tìm người chúc mừng sinh nhật hai mươi tuổi của con và anh trai, không phải để con lấy ra làm lời chúc phúc cho ngôi sao gì đó!”

Tiêu Chân không để ý hình tượng mình, bà ta rống lên.

Trữ Tiêu Duyệt không phục: “Nguyện vọng trong sinh nhật của con là hy vọng chị Thẩm Đường...”

“Bớt nói vài câu đi.” Trữ Tiêu Khoát đứng bên cạnh kéo kéo cô ta, ý bảo cô ta đừng chọc giận mẹ nữa.

Tiêu Chân tức đến đầu sắp nổ tung, xoa như thế nào cũng đau đớn.

Ngực cũng bắt đầu quặn đau, bà ta híp mắt lại: “Trữ Tiêu Duyệt, con còn nói lý phải không?”

Trữ Tiêu Duyệt phản đối, một cái quảng cáo chúc phúc dài hai mươi phút mà thôi, anh trai cũng đã đồng ý. Lúc trước anh trai còn nói, làm lời chúc phúc sinh nhật làm gì cho lãng phí tiền.

Cô ta cũng cảm thấy vậy.

Nhưng ông ngoại đã tìm người và cũng đã trả phí rồi, cô ta nghĩ không bằng cho Thẩm Đường thì tốt hơn, Thẩm Đường là ngôi sao lớn, cần lời chúc phúc này hơn cô ta.

Hơn nữa Thẩm Đường cũng chưa từng tổ chức sinh nhật, nghe nói ba mẹ của Thẩm Đường đã ly hôn, sau đó từng người đều có gia đình riêng, cô lớn lên cùng với ông nội.

Cô ta cảm thấy Thẩm Đường rất đáng thương, mặc dù ánh hào quang sáng chói, nhưng trong lòng hẳn là cũng rất khát vọng tình yêu gia đình.

Mà cô ta thì cái gì cũng không thiếu, lúc cầu nguyện trong sinh nhật hôm nay, cô ta thật sự đã ước cho Thẩm Đường càng ngày càng tốt hơn.

Không nghĩ đến Thẩm Đường rất nhiều ngày không lên Weibo rồi, mà hôm nay lại đăng ảnh tự sướng. Cô ta để lời nhắn đến Thẩm Đường, không ngờ lại được Thẩm Đường trả lời lại.

Cô ta tặng cho Thẩm Đường lời chúc năm mới, còn mình cũng nhận được lời chúc sinh nhật từ Thẩm Đường.

Đây không phải rất tốt sao.

Không biết mẹ nổi giận như vậy làm gì.

“Trữ Tiêu Duyệt, bây giờ con càng ngày càng làm càn, theo đuổi ngôi sao đến mức không biết mình họ gì nữa à.” Tiêu Chân cố gắng để bình tĩnh lại, bà ta chỉ về phía trên lầu: “Về phòng tỉnh táo lại đi, ngày mai có buổi biểu diễn tất niên gì đó, con thành thật ở nhà đợi cho mẹ, không cho con đi.”

“Dựa vào cái gì chứ?”

“Dựa vào mẹ là mẹ của con!”

Đôi mắt Trữ Tiêu Duyệt đỏ bừng, ngực cô ta phập phồng.

“Được rồi được rồi, em lên lầu trước đi.” Trữ Tiêu Khoát để lại một ánh mắt cho em gái.

Trữ Tiêu Duyệt đứng ở kia thẳng tắp không nhúc nhích, cứng rắn với mẹ cô ta: “Con không phải không biết mình họ gì, con chỉ đơn giản là thích một người mà thôi.”

Đang lúc nổi nóng, Tiêu Chân không lựa lời  mà nói: “Đầu óc con hỏng rồi hả? Cô ấy có cái gì đáng để con thích?”

“Cô ấy tốt nghiệp học viện kinh doanh Đức đấy, chỉ điểm này thôi đã đáng để con thích rồi!”

“Không phải chỉ là một cái học viện kinh doanh Đức thôi sao, chỉ vì có thế à?”

“Ha.”

Trữ Tiêu Duyệt cười ra tiếng châm chọc, cô ta phát hiện mình không thể chung tiếng nói với mẹ: “Từ khi nào thì học viện kinh doanh Đức trong mắt mẹ lại không đáng một đồng vậy? Mẹ à, mẹ có thể đừng khinh thường người khác như vậy hay không, có thể tôn trọng người khác một chút không?”

Tiêu Chân híp mắt, hai ngón tay bóp chặt huyệt thái dương.

Một chút sức lực bà ta cũng không có, phất phất tay, ý muốn bảo con gái mình lên lầu đi, bây giờ bà ta không muốn gặp ai cả.

Bà ta để ý quảng cáo kia chúc phúc cho ai làm gì, đối với bà ta mà nói thì đều giống nhau, đều là con mình. Nhưng bà ta không dám đối mặt với Thẩm Đường, không muốn cho người khác biết, đặc biệt là không thể để bạn bè trong giới của của mình biết, khi bà ta hai mươi mốt tuổi đã từng có một cuộc đời hoang đường như vậy.

Thẩm Đường vẫn luôn cố tình không công khai học lực của mình, hai năm gần đây cô mới nổi lên, bạn bè cũng không chú ý học lực của cô. Có thể đến cả công ty quản lý cũng không biết cô học đại học ở đâu.

Thế mà Trữ Tiêu Duyệt lại biết, hẳn là khi Trữ Tiêu Duyệt đi học ở nước ngoài đã biết được từ bạn bè cùng trường của Thẩm Đường ở đó.

Trữ Tiêu Duyệt thích ngôi sao nào khác không tốt hơn sao, tại sao lại cố tình thích Thẩm Đường chứ?

Bà ta không hy vọng con gái mình biết quá nhiều về Thẩm Đường, không thì một ngày nào đó có lẽ sẽ phát hiện ra thân thế thật sự của Thẩm Đường.

Bà ta không thể hủy hoại hết thảy những thứ hiện tại.

...

“Không phải anh sao?” Thẩm Đường giật mình.

Tưởng Thành Duật lặp lại một lần: “Không phải bất ngờ anh dành cho em.” Anh thừa nhận, anh không lãng mạn như vậy, không thể nghĩ đến việc gửi lời chúc phúc năm mới từ ba nơi trên thế giới.

Nhưng có thể làm một đoạn quảng cáo hai mươi phút phát đồng bộ tại ba nơi là Thượng Hải, Dubai và New York, ngoại trừ bỏ tiền, còn phải có quan hệ rộng rãi.

Anh nói: “Anh đã cho người tra rồi, sẽ có kết quả nhanh thôi.”

Thẩm Đường đoán không ra là ai, sân thượng quá lạnh, cô trở về phòng.

Trong phòng đã mở máy sưởi, cô cởi áo khoác ra, đúng thật là tò mò: “Sao lần này anh lại để bụng chuyện của em vậy?”

“Để xem tình địch là ai, anh phải nói cho anh ta biết, anh là bạn trai của em, làm anh ta biết khó mà lui.”

Ý muốn chiếm hữu của người đàn ông hiện lên. Thẩm Đường đổ một ly nước ấm, dựa vào sô pha uống: “Anh đang ở nhà hay ở công ty đấy?”

“Đang xã giao bên ngoài.” Tưởng Thành Duật còn đang ở trong bữa tiệc, uống nửa ly đã rời đi nói chuyện điện thoại với cô đến bây giờ.

Chân Thẩm Đường hơi lạnh, cô túm lấy áo khoác đắp trên người.

“Em đang ở phim trường hay khách sạn?” Tưởng Thành Duật hỏi.

“Ngày mai có tiết mục mừng năm mới, bây giờ em đang ở Thượng Hải, trong chung cư của anh.” Cô uống một ngụm nước ấm: “Em đang dẫm lên áo khoác của anh.” Nói xong, cô dùng sức đạp một cái.

Tưởng Thành Duật: “...”

Bất đắc dĩ cười.

Lúc này thư kí bước nhanh lại, chuyện anh phân phó vừa rồi đã điều tra rõ.

Thư ký biết ông chủ đang gọi điện thoại, nên chỉ trình văn kiện đã đóng dấu ra.

“Chủ tịch Tưởng.” Thư ký mở văn kiện ra đưa đến.

Tưởng Thành Duật nói với điện thoại: “Chờ một chút, anh xem văn kiện chút.”

Trên hành lang, ánh đèn đủ sáng để thấy rõ mặt chữ.

Tưởng Thành Duật đặt văn kiện trên bệ cửa sổ, duỗi tay để thư ký đưa bút, anh ghi chú ở chỗ trống: ‘Thay tôi cảm ơn Chủ tịch Tiêu, làm cầu nối cho ông ta thêm một hạng mục không cần điều kiện.’

Thư kí đã hiểu, ông chủ muốn thay Thẩm Đường cảm ơn bảng quảng cáo kia của Chủ tịch Tiêu.

Tưởng Thành Duật đưa văn kiện và bút lại cho thư ký, anh nhìn điện thoại còn đang trong cuộc trò chuyện: “Còn đang dẫm lên quần áo của anh sao?”

Thẩm Đường: “Ừm.”

Tưởng Thành Duật quay trở lại chuyện chính: “Đã tra được là ai gửi lời chúc mừng cho em rồi. Cháu ngoại của Chủ tịch Tiêu, Trữ Tiêu Duyệt, tên tiếng Anh là Candy, đang học ở nước ngoài. Giáng Sinh lần này vừa mới về, vừa lúc trong nhà chúc mừng sinh nhật hai mươi tuổi của cô ta và anh trai. Chủ tịch Tiêu chuẩn bị quà sinh nhật cho hai cháu ngoại của ông ta, Trữ Tiêu Duyệt đã mượn hoa hiến Phật.”

Cái ly trong tay của Thẩm Đường thiếu chút nữa đã đổ trên sô pha.

Thế mà Trữ Tiêu Duyệt lại là fan của cô, còn lấy nguyện vọng trong sinh nhật mình gửi cho cô.

Tưởng Thành Duật thấy cô không nói lời nào: “Thẩm Đường?”

“Em đây, em nhớ ra rồi.” Thẩm Đường ra vẻ dường như không có việc gì: “Buổi tối cô bé này có lưu lại lời nhắn trên Weibo của em, tài khoản Weibo tên là ‘Candy chính là tôi’ không nghĩ cô ấy lại là cháu ngoại của Chủ tịch Tiêu, còn là em gái của Trữ Nhiễm.”

Cô càng không nghĩ tới, em gái cùng mẹ khác cha này của cô lại là một cô gái ấm áp như vậy.

Tưởng Thành Duật: “Anh đã giúp em xử lý ổn rồi, ngoại trừ tấm lòng của cô bé kia, chuyện khác em không cần để ở trong lòng.”

Thẩm Đường nói lời cảm ơn, chờ đến Tết Âm Lịch, cô cũng sẽ cho anh một bất ngờ thật sự. 

“Cuối năm hơi bận, anh không chắc sẽ có thời gian gặp mặt.” Tưởng Thành Duật dừng một chút: “Nếu như em có thời gian thì về nhà đi.”

Anh nói về nhà, là về biệt thự của anh ở Bắc Kinh.

Anh gọi nơi đó là nhà của bọn họ.

Thẩm Đường phát hiện người đã thay đổi là chính cô, không phải Tưởng Thành Duật.

Ba năm trở lại, anh vẫn giống với trước kia, không keo kiệt thể hiện sự yêu thích đối với cô, săn sóc cô, tất cả bất ngờ và quà tặng dành cho cô, anh đều dùng tấm lòng chọn lựa, là một người bạn trai không thể chê được.

Là cô đã thay đổi.

Bởi vì lún sâu, cho nên lòng tham không đáy.

Muốn tình yêu của anh, muốn hôn nhân, muốn một đời một kiếp.