Hắc Hoá Nam Chủ Luôn Muốn Tính Kế Ta

Chương 37: 37





Editor: Do_oi96.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.


_.

_.

“Khương ca đến rồi a!”Giọng nói vang lên, không ít nam sinh ‘ biết chuyện ’ vội vàng ngó đầu nhìn ra phía sau Khương Nhiên.

Kết quả nhìn nửa ngày, ngoại trừ Khương Nhiên chẳng còn ai khác.

Có chút thất vọng dựa vào sô pha.

Tốp năm tốp ba nhỏ giọng nói thầm, “Còn tưởng rằng Tô Yên cũng tới, Khương ca tới một mình là có ý gì?”“Đúng vậy, Khương ca đây là kim ốc tàng kiều không nỡ để chúng ta nhìn?”Nhỏ giọng nghị luận đến khi Khương Nhiên ngồi xuống sô pha mới đồng thời câm miệng.

Bát quái rất quan trọng, nhưng mạng, càng quan trọng.

Tô Yên không tới cũng không quan hệ, hoa hậu giảng đường tới nha.

Có không ít người biết chuyện làm mặt quỷ, dùng sức ái muội nhắc nhở: “Khương ca, hoa hậu giảng đường tới.

”Khương Nhiên liếc mắt một cái, quay đầu nhìn về phía Trình Tinh Dương, nhíu mày, “Cô ta tới làm gì?”Trình Tinh Dương nâng tay lên, một bộ vô tội,“Không phải tớ!”Sau khi nói xong, Trình Tinh Dương vội vàng đổi đề tài, “Tô Yên đâu? Không phải cậu đi đón cô ấy? Đi lâu như vậy còn chưa đón được người?”Khương Nhiên không nói chuyện, chỉ lười biếng dựa vào sô pha.

Lẳng lặng ngồi.

Vừa mới bắt đầu, bởi vì Khương Nhiên đến tất cả mọi người đều còn có chút câu nệ.

Nhưng dần dần thấy Khương Nhiên không nói gì, cũng chỉ ngồi ở đó.

Thời gian lâu rồi, mọi người cũng không quản được nhiều như vậy, muốn hát bài gì thì chọn, tiếng ca quỷ khóc sói gào.

Diêu Vũ Phỉ ngồi chính giữa, tầm mắt nhịn không được liếc qua Khương Nhiên.

Bên cạnh, Triệu Nguyệt nhịn không được nói: “Sao Tô Yên lại không tới? Chẳng lẽ là bởi vì biết Vũ Phỉ muốn tới, bị dọa sợ?”Nói xong, Triệu Nguyệt đã che miệng nở nụ cười.

Diêu Vũ Phỉ đoan trang, “Được rồi, đừng cười.


Việc nhỏ không đến mức vui vẻ thành như vậy.

”Tuy rằng nói vậy, nhưng rõ ràng cô ta đã thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Triệu Nguyệt lộ ra biểu tình mờ ám, chạm chạm cánh tay Diêu Vũ Phỉ, “Vừa nãy, tớ thấy Khương Nhiên trộm nhìn váy cậu.

”Diêu Vũ Phỉ đỏ mặt, “Sao cậu biết là nhìn tớ?”Khi nói, Diêu Vũ Phỉ nhịn không được lại lướt mắt qua chỗ Khương Nhiên.

Triệu Nguyệt chắc chắn “Không có sai, Khương Nhiên ngoại trừ nhìn cậu, còn nhìn ai? Bất quá! ”Dừng một chút, lại nói, “Vũ Phỉ, cậu có muốn qua chào hỏi không?”“Như vậy! không tốt lắm đi?”“Sao lại không tốt? Hoa hậu giảng đường chào hỏi, còn chưa thấy ai không biết điều.

”Bị xô đẩy nửa ngày, Diêu Vũ Phỉ rốt cuộc đứng dậy, trong tay cầm một ly rượu nhẹ.

Đi đến trước mặt Khương Nhiên, dục cự còn nghênh nói, “Khương Nhiên, chào cậu.

”Khó mà nhìn thấy hoa hậu giảng đường thanh lãnh chủ động chào hỏi một người.

Lực chú ý của mọi người bị hấp dẫn lại đây.

Khương Nhiên nâng mí mắt, con ngươi đen nhánh nhìn không ra cảm xúc của, vẫn là bộ dạng lười biếng, “Ờ.

”Không nặng không nhẹ lên tiếng, rồi không nói chuyện nữa.

Diêu Vũ Phỉ đứng ở đó tức khắc có chút xấu hổ.

Một nam sinh bên cạnh, vội vàng đi tới hoá giải tình huống xấu hổ này, “Tới đây tới đây, hoa hậu giảng đường, ngồi, ngồi.

”Nói rồi, nhường ra vị trí của mình.

Vừa vặn, Diêu Vũ Phỉ ngồi xuống bên trái Khương Nhiên.

Cô ta cầm ly rượu, sống lưng thẳng tắp.

Trên mặt hiện lên một tia đỏ ửng, chợt lóe lướt qua, vẫn là bộ dáng thanh lãnh mỹ lệ.

Lạch cạch một tiếng.

Cửa phòng bị đẩy ra.

Một người mặc váy trắng, xõa tóc, đôi mắt thủy nhuận đi vào.

Trong tay còn cầm một cái hộp quà hồng nhạt.

.