Làm Bộ Gái Thẳng

Chương 10: Tiểu muội muội



"Bồ Hinh, mình có chuyện này muốn hỏi."
"Huhm? Con trai cứ nói đi."
"Bên cạnh bồ có ai biết Thi Cảnh Hòa không?"
"Đó là ai?"
"...... Không có gì."
Cúp điện thoại, ta ngẩng đầu nhìn nhìn trần nhà, thở ra một hơi.
Thi Cảnh Hòa bảo mật thông tin cá nhân quá tốt, căn bản không ai biết tiệm kẹo kia ở đâu, ta cũng stalk qua những người nổi tiếng mà nàng tương tác, có người đến Vân thành gặp nàng, còn đăng ảnh tự sướng lên, nói Thi Cảnh Hòa bán kẹo thực ngọt.
Ngọt ngọt ngọt, nhưng sao ngươi không nói ra địa điểm chứ!
Thời gian đã trôi qua hai ngày mà ta không hề có tiến triển, lần đầu tiên cảm thấy bản thân mình cùng người nổi tiếng chênh lệch xa xôi như thế.
Làm sao ngẫu nhiên gặp được ở Vân thành rộng lớn này đây.
Tiền vào túi quả thật không đơn giản, ta ở bước đầu tiên liền cảm giác khó khăn.
Ta lại không có khả năng vừa gặp liền nói thích nàng, cái gì cũng phải có quá trình đúng không? Trước tiên là bạn bè, sau mới chậm rãi tiến tới.
Nhưng mà......hiện giờ ta thậm chí còn chưa nhìn thấy nàng ngoài đời thì tính gì nữa.
Ta nhíu mày, nhìn mấy dòng chữ trong sổ, đều là ghi chép về sở thích cùng thói quen của nàng, chỉ cần nàng từng nói qua trên Weibo, ta trên cơ bản đều nhớ kỹ.
Ta không khỏi phẫn nộ nghĩ, nhiệm vụ này nếu không thành công thì ta thực xin lỗi bản thân đã vì nàng mà tốn nhiều tâm tư như vậy.
Tiếp theo vẫn là nhận mệnh mà lần nữa mở ipad, nhấp vào thanh tìm kiếm Weibo, cắn môi nghĩ nghĩ, gõ một cụm từ mấu chốt mà ta còn chưa thử qua: 【 ngẫu nhiên gặp được Thi Cảnh Hòa 】
Khung hot search thường xuyên ngẫu nhiên nhìn thấy tin tức về minh tinh, có khi họ sẽ đăng cả địa chỉ tình cờ gặp ở đâu ở đâu, ta ôm tia hy vọng cuối cùng thử lục soát một chút.
Hy vọng Thi Cảnh Hòa có nhiều fans, nhiều đến mức tình cờ gặp được nàng bên ngoài sẽ liền phát Weibo. Ta không tin người có lưu lượng nhiều như Thi Cảnh Hòa mà đi trên đường lại không có ai nhận ra.
Nhưng hiện thực lại một lần nữa đánh bại ta: kết quả cho cụm từ "ngẫu nhiên gặp được Thi Cảnh Hòa" không có gì hữu ích, trên cơ bản đều là có người nói thật muốn ngẫu nhiên gặp được Thi Cảnh Hòa.
Ta:......
Từ hồi hành nghề tới nay, ta rất ít khi trải qua thời điểm bị tức nghẹn như vầy.
Nhìn thời gian trên ipad, ta xoa mặt mày một cái, tạm gác chuyện này qua một bên, lát nữa còn có việc phải làm.
Đi gặp mẹ của Tiểu Tự, điểm hẹn là một tiệm bánh ngọt.
Ta cũng không hiểu nổi, mẹ của Tiểu Tự là người rất thích ăn ngọt, vì cái gì đối với chuyện này lại cố chấp như vậy? Dù ta biết rõ, hai chuyện này chẳng có liên quan gì với nhau.
Vốn dĩ ta cho rằng chỉ cần đợi mẹ Tiểu Tự gọi điện tới rồi ta cự tuyệt thì liền xong chuyện, ai ngờ còn phải gặp mặt trực tiếp.
Khả năng dì ấy muốn giúp con trai "giữ ta lại", nhìn xem có thể khuyên nhủ để ta cùng Tiểu Tự tiếp tục "ở bên nhau" hay không.
Thật sự mà nói lừa gạt thế này thì nội tâm ta cũng có điểm áy náy, nhưng Tiểu Tự là bạn tốt của ta, chuyện này ảnh hưởng cả đời hắn, ta vẫn là nên giúp đỡ a.
Lúc ba mẹ ta còn sống, họ đều biết ta có bạn gái, thậm chí còn đối với mối tình đầu của ta thật tốt, khi nàng tới nhà làm khách, ba mẹ ta còn rất nhiệt tình.
Nhưng họ sẽ không thể nào tưởng tượng được, sau khi họ mất, nàng liền nói ta đen đủi, nói ba mẹ ta cũng đen đủi, nàng không muốn cùng nhà ta có bất cứ liên quan gì nữa.
Có lẽ gần đây quá nhàn rỗi, ta luôn nhớ tới chuyện cũ.
Ta mang vẻ mặt vô cảm thay đổi quần áo, đi gặp người lớn nên ta cố gắng trang điểm cho nhìn thành thục chững chạc một chút.
Lúc tới tiệm bánh ngọt đã là 7 giờ kém, thời gian hẹn gặp là 7 giờ.
Ta đeo túi xách, ở ngoài tiệm còn cố ý làm cho tóc tai nhìn xốc xếch một chút, sau đó vừa bước vào vừa vuốt vuốt lại tóc, làm bộ như vừa kết thúc công việc bận rộn vội vã chạy đến đây.
Trước đó Tiểu Tự nói với ba mẹ hắn rằng ta là thành phần tri thức, giữ chức trưởng phòng một bộ phận nào đó ở một công ty nào đó. Có lẽ ba mẹ hắn đối với "chức nghiệp" của ta tương đối hài lòng, hơn nữa lần đó ở trước mặt họ, ta biểu hiện cũng không tệ, bởi vậy họ mới muốn Tiểu Tự giữ lại ta, mặc cho Tiểu Tự nói như thế nào họ cũng không nghe.
Tối nay chỉ có ta cùng mẹ Tiểu Tự gặp mặt, Tiểu Tự có việc, còn ba Tiểu Tự đi ra ngoài xã giao với đối tác.
Ta làm vẻ thở phì phò, chậm lại bước chân tiến đến trước bàn mẹ Tiểu Tự đang ngồi, bày ra nụ cười xin lỗi: "Chào dì, thật ngại quá, con đến trễ."
Mẹ Tiểu Tự ngẩng đầu nhìn ta, cười tươi như hoa, biểu tình hòa ái, ánh mắt ôn nhu: "Không có gì, mau ngồi đi Tiểu Lục."
Ta thẹn thùng cười một cái, ngồi xuống ghế sô pha, đặt túi xách ở một bên.
Mẹ Tiểu Tự vẫn là bộ dáng kia, đến cả nếp nhăn khoé mắt cũng khắc hai chữ "ôn nhu", dì nhẹ giọng hỏi ta: "Tiểu Lục, gần đây công việc bận rộn lắm hả con?".
Trong tiệm bánh ngọt có mùi rất thơm, nhưng nó không chỉ là mùi thơm của đồ ăn.
Trước mặt ta là một ly sữa nóng cùng một cái bánh gato nhỏ, đều là do mẹ Tiểu Tự gọi cho ta.
Ta gật gật đầu: "Dạ có chút, hôm nay có cuộc họp xét duyệt kéo dài hơi lâu, nên con mới tới trễ."
"Ây, người trẻ tuổi dốc sức làm việc cũng phải chú ý thân thể". Dì chỉ chỉ vào mặt mình, nói, "Bằng không già rồi liền sẽ thành giống như dì."
Ta cười lắc đầu: "Dì à, hiện giờ dì vẫn rất đẹp mà."
Tiểu Tự lớn lên rất giống mẹ hắn, nét đẹp của dì ấy ý vị tựa như mỹ nhân Hong Kong thời xưa.
Hai bàn tay ta đan nhau đặt trên bàn, lấy ra bộ dáng "công tác", nói: "Dì, chúng ta đi thẳng vào vấn đề đi, con không tái hợp cùng Tiền Tự đâu ạ."
Xem đi, vì muốn thể hiện sự quyết tuyệt, ta còn kêu ra tên đầy đủ của Tiểu Tự.
"Tiểu Lục a......" Dì ấy nhíu chặt đôi mày, lời nói thấm thía chân tình, "Không biết con có biết chuyện Tiểu Tự trước kia từng có bạn trai hay không."
Tiệm bánh ngọt sinh ý không tồi, thậm chí có thể dùng từ náo nhiệt để miêu tả, dưới ánh đèn trong tiệm, nụ cười trên mặt mọi người đều là không có chỗ trốn.
Chúng ta hiện đang ngồi kế cửa sổ, bên ngoài bị tấm kính thuỷ tinh trong suốt ngăn cách, ta nhìn từng người từng người đi qua, có người dáng vẻ vội vàng, có người lại thong thả vô cùng.
Ta nghe mẹ Tiểu Tự tiếp tục nói, thậm chí chóp mũi dì ấy đều bắt đầu đỏ lên: "Nhà dì chỉ có một đứa con là Tiểu Tự, không thể chặt đứt hương khói của Tiền gia...".
"Dì à, Tiền Tự không phải đồ vật sở hữu của dì và chú, anh ấy có nhân sinh của riêng mình, dì và chú không nên dùng ý nghĩ đó trói buộc ảnh."
Dì ấy giương mắt nhìn ta nhấp môi không nói chuyện, ta nghĩ nghĩ lại nói: "Con với Tiền Tự chia tay cũng không phải bởi vì chuyện đó, ảnh đã chân thành chia sẻ, không có lừa gạt con. Tụi con chia tay bởi vì con không thích ảnh nữa, cho nên dì có khuyên thế nào cũng vô ích, không có cảm tình ở bên nhau thì sẽ không ra hoa kết trái, không phải sao?".
Ta nói nghiêm túc, cũng không biết mẹ Tiểu Tự có nghe vào tai hay không, dù sao lần này ta phải vì Tiểu Tự tranh thủ cho hắn được một chút thời gian để yêu đương.
Ta đúng là vì tình chị em mà giúp bạn không tiếc cả mạng sống, hắn thì đi yêu đương, để ta ở đây ứng phó với mẹ hắn.
"Ây...." mẹ Tiểu Tự liên thanh thở dài, "Tiểu Lục, con là người mà chúng ta vừa mắt nhất để làm con dâu, Tiền gia chúng ta thật sự không muốn để vuột mất con."
Lòng ta dở khóc dở cười, ta là kiểu người gặp người thích như vậy a, sao ta không biết?
Ta cũng mím chặt môi, làm bộ dáng tiếc hận bất đắc dĩ: "Nhưng mà dì ơi, không có duyên chính là không có duyên, hiện tại con thật sự không thích Tiền Tự, đêm nay có nói tiếp thì cũng không giữ được con."
Cái bánh trước mặt ta cũng chưa cắn qua miếng nào, ta có hơi đói bụng nhưng lại không muốn ăn đồ ngọt, chút nữa xong việc ta sẽ đi tìm Bồ Hinh ăn tối.
Tiệm đông khách nên người cũng ngồi đầy sô pha, bên cạnh ta là một cô gái mang khẩu trang, di động đặt trên bàn, nàng đang nhịp đầu ngón tay lên mặt bàn, còn một cô gái khác đi chung ngồi đối diện thì đang selfie. Hai người cũng không trò chuyện gì nhiều, đều tự làm chuyện riêng.
Mẹ Tiểu Tự dường như vẫn muốn kiên trì, dì nói: "Tiểu Lục, coi như dì cầu xin con, tiếp tục cùng Tiểu Tự ở bên nhau được không?". Nói tới đây, hốc mắt dì ấy cũng đỏ lên.
Trước đó ta còn không tin nổi chuyện mẹ Tiểu Tự muốn đi nhảy sông, giờ thì ta tin bảy tám phần rồi.
Thật đúng là......cố chấp.
Ta vừa định mở miệng tiếp tục cự tuyệt, thì cô gái mang khẩu trang ngồi bên cạnh ta bất ngờ lên tiếng, hơn nữa thanh âm có thể nghe được rành mạch.
Nàng nói với người bạn ở đối diện: "Nhiên Nhiên, người lớn thời buổi này có phải là thiếu cái gì không nhỉ?".
Cô gái đối diện ngừng selfie, cổ nhìn thoáng qua ta, lúc này ta mới thấy rõ mặt cổ. Gương mặt cổ tuy trông rất giống con nít, ta không đoán được chính xác bao nhiêu tuổi, nhưng có thể khẳng định đã là người trưởng thành.
"Thiếu cái gì?"
Cô gái mang khẩu trang "Chậc" một tiếng, "Thiếu tự hiểu biết." *
Nhiên Nhiên vẻ mặt kinh ngạc: "Ha?"
Ta nghe liền hiểu, không có gì bất ngờ, cô gái này đã nghe thấy được đối thoại giữa ta và mẹ Tiểu Tự.
"Dì". Ta tạm thời mặc kệ các nàng, nói với mẹ Tiểu Tự, "Dì dùng dạng thân phận gì để quyết định chuyện của con chứ? Tiền Tự là con dì, nhưng con thì không phải con gái dì, mà giả sử con là con gái dì, con cũng không hy vọng dì sẽ yêu cầu con cùng người mình không thích ở bên nhau."
Tiểu Tự nói cứ làm cho mẹ hắn thất vọng ta là được, thái độ như thế nào đều được.
"Dì..."
"Nhiên Nhiên, ngươi xem tin tức này đi." Cô gái đeo khẩu trang lại lên tiếng, nàng chuyển điện thoại đến trước mặt Nhiên Nhiên, "Có nam sinh kia bị thất tình, sau đó ba mẹ hắn còn đi tìm bạn gái cũ của hắn, ép buộc người ta làm con dâu nhà họ, người lớn bây giờ đúng là bị che mất lương tâm, chỉ thấy được con cái mình tốt, người khác trong mắt họ bất quá chỉ như công cụ râu ria, còn tốt là cô bạn gái cũ này không đồng ý, bằng không trở về cũng sẽ bị trở thành cái máy sinh sản cho coi."
Lời nói của mẹ Tiểu Tự bị đánh gãy, sắc mặt dần dần đen lại, ta thì mặt không đổi sắc nhưng âm thầm cong cong khóe miệng.
Nhiên Nhiên bật cười khanh khách, cười xong còn cho ta một cái nháy mắt, phảng phất giống như đang ra ám hiệu với ta.
Ta:......
Cô gái bên cạnh ta đứng lên, cầm theo túi xách của nàng.
Khó trách ta cảm thấy trong tiệm thơm như vậy, kỳ thật còn là do mùi nước hoa trên người nàng.
Nhiên Nhiên cũng đứng lên, cổ nhỏ nhẹ vẫy vẫy tay chào ta, nói hẹn gặp lại, ta cũng lịch sự mỉm cười đáp lại.
Cô gái đeo khẩu trang bên cạnh lúc này mới quay đầu qua, đưa mắt nhìn ta một cái.
Vừa nãy nhiều nhất cũng chỉ thấy sườn mặt của nàng, còn bởi vì nàng đeo khẩu trang mà chỉ thấy được lông mi cong vút, hiện tại mới thấy hoàn chỉnh đôi mắt.
Lòng ta tiếp theo chấn động, bởi vì ta nhớ rõ đôi mắt này, hơn nữa hai ngày nay ta xem qua rất nhiều ảnh chụp của nàng, đã sớm nhớ kỹ ngũ quan của nàng trông như thế nào.
Nội tâm ta đều mau thét gào "Ôi vãiii", nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh không gợn sóng.
Nàng nói ——
"Người sống trên đời, đừng nên uỷ khuất chính mình, biết không?"
"Tiểu muội muội."


——
* cái từ B là kiểu chơi chữ, hơi phức tạp. Ở đây tác giả còn chơi theo kiểu hỏi rồi trả lời chứ không phải hỏi trong cùng một câu nên mình dịch cho mọi người dễ hiểu là vậy. Ở đây Thi Cảnh Hoà nói: "Thiếu B số."
Trong tình huống này ý muốn nói không phải thật sự là không có hiểu biết mà là rõ ràng biết câu trả lời nhưng làm như không biết vẫn cứ theo ý mình làm người khác quạu á 😂. Bởi vì trước đó mẹ Tiểu Tự vừa hỏi Lục Chi, giả sử Lục Chi là người trực tiếp nghĩ câu này "你心里没点B数码" thì nó có nghĩa là "không phải bà thừa (cmn) biết hả?"...uhm đại loại vậy đó, nếu dùng với bạn thân thì là kiểu nói đùa với nhau mà nếu dùng với người bình thường thì nó có ý khó chịu, biểu lộ sự không thoải mái.