Làm Càn

Chương 29: Đến nhà em



Chương 29: Đến nhà em

Tần Ý Nùng bước trêи thảm đỏ đi tới, tiếng xì xào của đám sinh viên trêи đường bỗng dưng biến mất, ai nấy vô thức nín thở.

Cả thế giới như bị cài đặt chế độ im lặng, mọi người đang ồn ào bỗng trở nên yên tĩnh cũng chỉ diễn ra trong thời gian một hai giây ngắn ngủi.

Động tác của Tần Ý Nùng trong mắt Đường Nhược Dao như được làm chậm, từng khung hình nối tiếp nhau, thời gian bị kéo dài vô tận. Từ ngũ quan xinh đẹp, đến chiếc cổ trắng thon, đến mái tóc xoăn dài trêи lưng, đến chiếc eo mảnh khảnh, phong cảnh thấp thoáng trong chiếc váy cổ chữ v khoét sâu, khắc sâu vào trong lòng.

Không lâu trước, Đường Nhược Dao còn vô cùng thân mật cảm nhận tất cả từ cô ấy, từng tấc da tấc thịt, từng sợi tóc của cô ấy đều khiến cô say mê chìm đắm.

Khi Tần Ý Nùng sắp tới gần cô, trong không khí còn phảng phất mùi hương nước hoa Black Opium, đến giữa, lại phảng phất hương thơm hoa lài trộn lẫn hoa quýt, lẫn với cả hương cà phê, hương thơm ngọt ngào nồng nàn.

Đường Nhược Dao hãm lại được chút lí trí với mùi nương nồng nàn xa lạ này, cô khác với đám sinh viên hưng phấn căng thẳng nhưng hào phóng thưởng thức kia, Đường Nhược Dao nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc của bản thân, ánh mắt không có bất kì gợn sóng này nhìn theo bóng lưng Tần Ý Nùng đi vào hội trường.

Tần Ý Nùng không nhìn xung quanh, cũng không nhìn thẳng vào mắt cô.

Đám người lại trở nên ồn ào, mọi người vừa vào trong vừa thì thầm to nhỏ, ríu ra ríu rít thảo luận cảm nghĩ khi được gặp người thật Tần Ý Nùng, ba người còn lại của phòng 405 cũng là lần đầu tiên gặp Tần Ý Nùng, cũng sôi nổi nhiệt tình thảo luận như những người khác.

"Ban nãy nhìn góc nghiêng từ xa xa đã có cảm giác là đại mĩ nhân siêu cấp, lúc nhìn chính diện cô ấy ở vị trí gần, tôi cảm thấy mình tắc thở rồi. Đây là vẻ đẹp nổi tiếng cỡ nào, chẳng trách nhiều người bị cô ấy mê hoặc thần trí điên đảo như thế, người xinh đẹp như cô ấy chắc cũng trải qua vô vàn gió sương. Nếu tôi có cơ hội, tôi tình nguyện vẩn đục!" Văn Thù Nhàn ôm lấy ngực, nhỏ tiếng kêu lên.

"Chân cô ấy dài ghê, cảm giác gần bằng Đường Đường." Thôi Giai Nhân cắn môi, hưng phấn trong mắt chưa tản đi.

"Trêи mạng nói Ảnh hậu Tần cao 1m72, Đường Đường không cao bằng cô ấy, có lẽ chân cô ấy dài hơn."

"Chiều cao trêи mạng thường là giả, thực tế đều thấp hơn. Tôi đoán gần bằng Đường Đường, cô ấy còn đi giày cao gót cao thế kia, hiệu quả thị giác khiến chân dài ra nữa."

"Ngực cô ấy to ghê." Văn Thù Nhàn nuốt nước bọt, nhìn bốn phía, giọng nói vốn đã nhỏ nay càng nhỏ hơn, "Các cậu có chú ý không? Ban nãy tôi không nhịn được mà nhìn mấy lần."

Thôi Giai Nhân mạnh mẽ gật đầu: "Tôi cũng thấy rồi! Siêu to!"

Văn Thù Nhàn yên tâm: "Vậy còn được, không chỉ có tôi mình tôi quái dị."

Thôi Giai Nhân: "Ai không thích chị gái xinh đẹp ngực to chân thon dài chứ?"

Văn Thù Nhàn: "Ha ha ha."

Phó Du Quân đang nhìn Đường Nhược Dao tâm tư không tập trung có lẽ căn bản không nghe thấy bọn họ đang nói gì, quyết định để hai người bạn cùng phòng không tiếp tục điên cuồng thăm dò trêи bờ vực của cái chết, thúc giục nói: "Đừng ở ngoài nói chuyện nữa, người người chen chúc, chuyên tâm đi đường."

Cô nàng kéo lấy cánh tay Đường Nhược Dao đang mất hồn, Đường Nhược Dao vội vàng quay sang cho cô nàng một ánh mắt.

"Học thuộc bài phát biểu chưa?" Phó Du Quân nhắc nhở cô chuyện chính.

Đường Nhược Dao khẽ hít vào một hơi, gật gật đầu.

Phó Du Quân: "Được rồi, vậy mau vào trong thôi."

Trường học vẫn chứng nào tật nấy, bên trêи nói 9 giờ buổi lễ tốt nghiệp bắt đầu, truyền qua từng người liền trở thành 8 rưỡi bắt buộc phải có mặt ở hội trường, Đường Nhược Dao là sinh viên ưu tú, càng phải đến sớm hơn.

Tần Ý Nùng bị kẹt ở bãi đỗ xe nửa tiếng, bây giờ cũng mới 8 rưỡi, ngược lại dành ra chút thời gian cho truyền thông phỏng vấn.

Truyền thông có giấy mời không điên cuồng như như đám truyền thông bên ngoài, Tần Ý Nùng để Quan Hạm sửa sang cho mình một chút, đến khu vực phỏng vấn chính thức trong hội trường, tiếp nhận phỏng vấn.

Nói là khu vực phỏng vấn, thật ra chỉ là một nơi tương đối thoáng trong hội trường, phía sau lưng Tần Ý Nùng là tấm băng rôn với hàng chữ "Lễ tốt nghiệp của sinh viên khóa 2018" của trường học.

Các phương tiện truyền thông phỏng vấn Tần Ý Nùng đã quen thuộc, không thể xông đến chĩa lên mặt cô ấy như những ngôi sao khác, nếu không đám vệ sĩ mặc đồ tây màu đen không sợ quyền thế này sẽ tiến lên cưỡng chế, bắt bọn họ duy trì khoảng cách.

Tổng thể cuộc phỏng vấn rất có trình tự, từng người từng người lần lượt đặt câu hỏi theo thứ tự, Tần Ý Nùng duy trì nụ cười khéo léo, có thể trả lời sẽ trả lời, không thế trả lời liền qua loa cho xong.

Có phóng viên giơ tay, Tần Ý Nùng gật đầu với hắn, biểu thị hắn có thể đặt câu hỏi.

Phóng viên kia lộ ra nụ cười tò mò nhiều chuyện: "Ý Nùng, lần này cô sẽ đích thân trao bằng tốt nghiệp cho đại diện sinh viên tốt nghiệp ưu tú sao?"

Tần Ý Nùng nhướng mày: "Đúng thế."

Phóng viên kia lại nói: "Cô có biết đại diện sinh viên tốt nghiệp ưu tú khóa này là Đường Nhược Dao không?"

Điều này cô ấy thật sự không biết, tin tức của phóng viên còn nhanh nhạy hơn cô ấy.

Trong lòng Tần Ý Nùng khẽ sửng sốt một phen, trêи mặt vẫn bình tĩnh như thường, điềm đạm lại quyến rũ nở nụ cười, môi đỏ khẽ động: "Không biết, tôi tới làm vật cát tường, hiệu trưởng không nói với tôi."

Hiệu trưởng Tôn nghĩ tới việc Tần Ý Nùng không thích rắc rối, mời được cô ấy cũng không nói tới chuyện này, chỉ nói với cô ấy ngày tháng và thời gian hi vọng cô ấy có thể đến.

Phóng viên tiếp tục hỏi: "Tháng trước Đường Nhược Dao vừa giành được Ảnh hậu Kim Quế, trêи mạng nói cô ấy là người kế nghiệp của cô, cô suy nghĩ gì về điều này?"

Tần Ý Nùng cong môi nói: "Không có suy nghĩ gì."

Cô ấy không đưa ra nhận xét, biểu cảm của phóng viên đột nhiên khựng lại, đặt câu hỏi cuối cùng: "Cô có ấn tượng gì với Đường Nhược Dao?"

Tần Ý Nùng ồ một tiếng, mặt không biến sắc, chớp mắt, cười như hồ ly, "Không thân."

Cằm cô ấy khẽ ngẩng lên, nói: "Người tiếp theo."

...

Đường Nhược Dao "không thân" của Tần Ý Nùng đang ngồi ở vị trí gần sát sân khấu trong hội trường, từ góc độ của cô nhìn tới, chỉ thấy đỉnh đầu tối đen của đám phóng viên, ngay cả một sợi tóc của Tần Ý Nùng bị bao quanh bên trong cũng không thấy được.

Cô ổn định lại tâm tình, trong đầu ôn tập lại nội dung phát biểu trêи sâu khấu một lần.

Ba người bạn cùng phòng còn lại không có việc gì làm, Văn Thù Nhàn và Thôi Giai Nhân mỗi người cầm một cái điện thoại lập nhóm chơi game, một tay Phó Du Quân giữ túi, quay cổ quan sát mọi người từ trái phải trước sau theo thói quen.

Một người đàn ông trung niên với thân hình cao to xuất hiện trong tầm mắt của cô nàng, màu sắc trang phục trêи người của hiệu trưởng rất bắt mắt, Phó Du Quân khẽ vỗ lên cánh tay Đường Nhược Dao, nhích sang nhỏ giọng nói: "Hiệu trưởng đến rồi."

Đường Nhược Dao men theo tầm nhìn của cô nàng nhìn sang, hiệu trưởng và một nhóm lãnh đạo trường mặc đồng phục giáo viên cuồn cuộn đi tới, khí thế sục sôi hừng hực.

Nếu nói đám sinh viên mặc quần áo cử nhân đứng đầy hội trường cười đùa náo loạn vẫn chưa ai cảm nhận được không khí tốt nghiệp, thì khi đoàn lãnh đạo trường nghiêm túc lần lượt tiến vào hội trường, trang phục thống nhất, khiến cả hội trường đột nhiên yên tĩnh, đám sinh viên im phăng phắc.

Cuộc phỏng vấn của Tần Ý Nùng bên này cũng kết thúc, nhìn sang tứ phía, đi thẳng tới chỗ của Đường Nhược Dao, sau lưng còn có trợ lí Quan Hạm cẩn thận đi theo.

Đường Nhược Dao: "..."

Văn Thù Nhàn vội vàng nắm lấy tay của Thôi Giai Nhân, kϊƈɦ động khó đè nén: "A a a có phải cô ấy đến chỗ của chúng ta không? Có phải cô ấy nhận ra tôi không, được rồi, tôi biết tôi đang nằm mơ, đừng gọi tôi tỉnh."

Thôi Giai Nhân bị cô ấy nắm đau gần chết: "Cậu có thể buông tôi ra trước không? A a a."

Văn Thù Nhàn: "Không được, tôi sợ đau."

Thôi Giai Nhân tức giận nói: "Tôi không sợ đau chắc?"

Tần Ý Nùng càng ngày càng gần, hai người không dám phát ra âm thanh, tay cũng nghiêm chỉnh hơn nhiều, như hai tượng đá cứng ngắc ngồi ở trêи ghế, không hề động đậy.

Biểu cảm của Đường Nhược Dao nhìn có vẻ rất thản nhiên.

Kì lạ quá, đây không phải do cô cố ý diễn. Trong lòng cô càng long trời lở đất, giờ phút này lại biểu hiện càng bình tĩnh không gợn sóng.

Tần Ý Nùng tới vị trí trước bọn họ một hàng ghế, ngồi xuống, ngẩng đầu, ngón tay trắng thon luồn qua vành tai, vuốt lên tóc dài sau lưng, bờ vai để trần, động tác vén tóc lên, liền có thể tưởng tượng ra vô số cảnh tượng đen tối.

Đường Nhược Dao nhìn những sợi tóc đang che đi chiếc gáy trắng bóc của cô ấy, ánh mắt trầm xuống, giống như đang nghĩ gì đó, lại giống như không nghĩ gì.

Nhìn không bao lâu liền dịch chuyển tầm mắt.

Buổi lễ tốt nghiệp còn chưa chính thức bắt đầu, hiệu trưởng Tôn bảo người phụ trách đi kiểm tra quy trình, bản thân đến hàn huyên với Tần Ý Nùng, nhìn thấy Đường Nhược Dao ngồi phía sau cô ấy, híp mắt lại, đánh tiếng: "Tiểu Đường?"

Đường Nhược Dao đứng lên, cung kính chào: "Hiệu trưởng."

Hiệu trưởng Tôn: "Vừa hay hai người ở đây, tôi giới thiệu hai người quen biết một chút.

Đường Nhược Dao đang ngồi ở hàng hai, chủ động đi đến trước mặt Tần Ý Nùng.

Tần Ý Nùng thấy thế cũng khách sáo đứng dậy.

Hiệu trưởng Tôn nhìn Tần Ý Nùng, chỉ vào Đường Nhược Dao, cười nói: "Đây là bạn học mà lát nữa em sẽ trao bằng tốt nghiệp, em phải dụng tâm một chút, nói thêm đôi câu cổ vũ."

Tần Ý Nùng cười cười: "Đó là đương nhiên ạ."

Đường Nhược Dao làm tư thế khiêm tốn của vãn bối, khẽ khom lưng, rồi lại đứng thẳng, nhìn vào đôi mắt sáng ngời của cô ấy, rất có chừng mực nói: "Chào tiền bối."

"Chào em." Tần Ý Nùng đặt tay lên vai cô, cười nói, "Hậu sinh khả úy."

Nhiệt độ của lòng bàn tay truyền đến qua lớp áo mỏng, xa lạ lại quen thuộc. Xa lạ là vì đã lâu không gặp, quen thuộc là cảm giác đụng chạm từ lòng bàn tay cô ấy sớm đã in dấu sâu đậm trong lòng cô. Toàn thân Đường Nhược Dao run lên, rồi lại ép buộc bản thân phải thả lỏng.

Hai người lần đầu mặt đối mặt, cũng không thể nhìn ra điều gì từ ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng của đôi bên.

Hiệu trưởng Tôn kì quái cảm nhận được một tia lửa trong ánh mắt giao nhau kia.

Sau thời gian nhìn nhau ngắn ngủi, Đường Nhược Dao về lại vị trí của mình, cọ cọ lòng bàn tay lên áo, lau sạch mồ hôi trêи tay, móc điện thoại trong túi ra, gửi tin nhắn cho Quan Hạm.

[Chị còn đang giận em sao?]

Tần Ý Nùng đang ở một nơi rất gần với cô.

Cô nhìn Quan Hạm cúi đầu trượt mở điện thoại, sau đó giơ màn hình tới trước mặt Tần Ý Nùng. Lưng Tần Ý Nùng quay lưng về phía cô, không nhìn được biểu cảm của cô ấy, cũng không nghe thấy cô ấy nói gì.

Đường Nhược Dao thấp thỏm chờ đợi.

Rất lâu sau, có tin nhắn trả lời.

Quan Hạm: [Không]

Đường Nhược Dao vui sướиɠ ngất ngây, khống chế khóe môi đang cong lên, khẽ cắn môi dưới, trả lời: [Sau khi lễ tốt nghiệp kết thúc, chị có rảnh không?]

Đây là lời mời gọi quang minh chính đại.

Tần Ý Nùng đau khổ nhắm mắt.

Quan Hạm nhịn xuống không lộ ra nụ cười thấy người gặp họa mà vui.

Tần Ý Nùng vất vả kiềm chế một tháng, không hỏi han bất kì tin tức nào liên quan đến Đường Nhược Dao. Hôm nay vừa gặp người, lại cảm thấy tuyến phòng vệ tâm lí của bản thân đang nhanh chóng sụp đổ.

Cô mặc chiếc áo cử nhân được là phẳng phiu ngay ngắn, đội chiếc mũ cử nhân truyền thống, sợi tua rua màu đen rũ xuống từ vành mũ càng khiến khuôn mặt cô trắng bóc động lòng người.

Tần Ý Nùng không muốn thừa nhận cô ấy có chút yêu thích đồng phục, nhưng điều kiện tiên quyết là bộ đồng phục đó do Đường Nhược Dao mặc trêи người.

Khi cô tiến lên đứng trước mặt cô ấy, ngẩng đôi mắt màu hổ phách sáng lên, môi đỏ động đậy, cất lên giọng nói không cảm xúc "chào tiền bối", trái tim đã Tần Ý Nùng đập loạn nhịp.

Muốn để khuôn mặt thanh cao không ɖu͙ƈ vọng của cô nhuộm lên từng tầng từng tầng hồng phấn ngượng ngùng, muốn nghe âm thanh lạnh lùng thường ngày của cô dần dần biến hóa, muốn cô ý loạn tình mê, ôm chặt lấy cổ mình, dùng tiếng thút thít liên tục gọi cô ấy là "chị."

Tần Ý Nùng hít thở sâu một cái, mở mắt.

Quan Hạm đang nhìn cô ấy, đợi chỉ thị từ cô ấy.

Tần Ý Nùng nhỏ tiếng hỏi: "Tiếp sau đây tôi có lịch trình gì không?"

Khi câu hỏi này thoát ra miệng, cô ấy không biết bản thân muốn nghe đáp án khẳng định hay là phủ định hơn.

Ngữ điệu Quan Hạm bình đạm: "Không có." Trong lòng cô còn muốn kéo dài thêm một âm đuôi "nha ~"

"Vậy..." Ngón trỏ của Tần Ý Nùng chầm chậm gõ lên đầu gối của cô ấy, "Nói tôi rảnh rỗi."

Trước đây đều như thế mà đến, bây giờ cố ý trốn tránh, ngược lại càng tỏ rõ bản thân có ý gì. Dù sao cũng chỉ còn không tới một năm nữa, trừ đi thời gian chạy chỗ nọ chạy chỗ kia làm việc bận rộn, cũng không có cơ hội gặp nhau mấy lần, Tần Ý Nùng nghĩ như thế, thuyết phục bản thân.

Quan Hạm trả lời: [Rảnh]

Đường Nhược Dao: [Đến nhà em?]

Lần này Quan Hạm đã không cần xin ý kiến nữa, nhanh chóng trả lời: [Ừ.]

Trước giờ bọn họ chỉ gặp nhau ở địa điểm này.

Đường Nhược Dao lần nữa đem ánh mắt dịch chuyển lên bóng lưng thẳng tắp của Tần Ý Nùng, bóng lưng đó vẫn không có gì khác, nhưng tâm trạng của cô lúc này đã hoàn toàn khác ban nãy. Bây giờ cô đang mong chờ buổi lễ tốt nghiệp nhanh chóng kết thúc, cô có thể ở riêng trong thế giới hai người cùng Tần Ý Nùng sớm một chút.

Khác với người ăn chực nằm chờ trêи mạng như Văn Thù Nhàn, Đường Nhược Dao không bị nghiện điện thoại, rất ít khi nghịch điện thoại, Phó Du Quân cùng lắm chỉ thấy sau khi tắt đèn cô ấy có nghịch điện thoại một lúc rồi đi ngủ, có lẽ đang xem gì đó. Cho nên khi Đường Nhược Dao lấy điện thoại ra, cô nàng tự nhiên đưa mắt quan sát những người xung quanh một lượt.

Đường Nhược Dao rất cẩn thận, lúc gõ chữ dùng một tay che màn hình, không để người khác nhìn thấy nội dung, đương nhiên, Phó Du Quân cũng sẽ không nhìn trộm.

Tin nhắn từ điện thoại của cô vừa gửi đi, trợi lí của Tần Ý Nùng ngồi hàng trước cũng rút điện thoại trong túi ra, thời gian một nhận một gửi rất ăn khớp.

Phó Du Quân: "???"

Phó Du Quân: "!!!"

Phó Du Quân: "..."

Cô nàng có một suy đoán to gan, còn to gan hơn suy đoán lúc ở ngoài kia của chính cô nàng.

Người nghịch điện thoại trong hội trường nhiều như thế, nhưng sự trùng hợp của Đường Nhược Dao và vị trợ lí ngồi phía trước lại quá nhiều, vô thức khiến Phó Du Quân không thể triển khai tư duy.

"Đại cát đại lợi..." Văn Thù Nhàn trụ đến cuối cùng, ăn gà thành công, hưng phấn hét đến một nửa, lại nhớ tới người ngồi hàng trước là ngôi sao siêu cấp Tần Ý Nùng, cứng rắn nuốt lại những lời phía sau vào cổ họng.

Tần Ý Nùng quay đầu nhìn một cái, hờ hững lướt qua toàn bộ thành viên phòng 405, lộ ra nụ cười nhàn nhạt, lại dừng lại trêи mặt Đường Nhược Dao nhiều thêm 0.1 giây, rồi quay đầu lại.

Văn Thù Nhàn hít vào một hơi thật sâu, ngây người tại chỗ, rất lâu sau mới hoàn hồn.

"Cô ấy, cô ấy, cô ấy vừa nhìn tôi, còn cười với tôi." Văn Thù Nhàn đờ đẫn nói, giống như con cá đang tê liệt trêи ghế, cả người dường như rơi vào thời gian hiền triết, cảm giác nhân sinh đã đạt tới đỉnh cao.

Đường Nhược Dao không vui mím môi, cuối cùng cũng không nói gì.

Rõ ràng chị ấy đang nhìn tôi.

Đường Nhược Dao nói trong lòng.

Tần Ý Nùng dựng lỗ tai nghe ngóng động tĩnh phía sau. Đường Nhược Dao quả là ít nói, em gái kia lảm nhảm hơn hai mươi câu, cũng không thấy Đường Nhược Dao nói một lời. Bình thường em ấy ở cùng đám bạn bằng tuổi cũng ít nói thế này sao? Có tâm sự sẽ chia sẻ với ai?"

"Quan Hạm."

Quan Hạm trả lời, lỗ tai nhích lại gần bên môi cô ấy.

"Em giúp tôi điều tra..." Âm thanh của Tần Ý Nùng càng ngày càng nhỏ.

Quan Hạm đã nhớ kĩ.

Trong chốc lát, Tần Ý Nùng lại gọi cô, nói: "Bỏ đi, không cần điều tra nữa."

Quan Hạm chỉ gật đầu, cũng không có ý kiến nào khác.

Tần Ý Nùng vốn muốn để Quan Hạm điều tra tỉ mỉ những người cùng phòng kí túc xá với cô, cùng quan hệ của Đường Nhược Dao với bọn họ, nhưng chuyện của Nguyễn Cầm lúc trước đã cho cô ấy một bài học. Cô ấy quản lí quá nhiều, chỉ khiến Đường Nhược Dao vô dụng. Hơn nữa, cô ấy biết quá nhiều, quá sâu, sẽ càng khó kiềm chế tâm tư muốn lại gần cô, không bằng duy trì trạng thái hiện tại.

Cho dù thế nào, cô ấy cũng sẽ bảo vệ Đường Nhược Dao chu đáo, không để người khác làm tổn thương đến một sợi lông trêи người cô, vậy là đủ rồi.

9 giờ đúng, lễ tốt nghiệp sinh viên khóa 2018 của Học viện Hí kịch Thủ Đô bắt đầu. Trước khi chính thức mở màn, căn cứ theo truyền thống của Học viện Hí kịch, trường học sẽ phát một đoạn video ngắn qua máy chiếu, chia thành ba phần gồm có thời điểm báo danh nhập học, kì huấn luyện quân sự, tốt nghiệp.

Năm tháng như thoi đưa, năm đó đám sinh viên non nớt còn ôm ấp vô số mộng tưởng với tương lai, chớp mắt một cái liền đi qua bốn năm đại học khó quên, khi chiếu đến đoạn kết cuối cùng, bài hát của trường vang lên, khiến toàn bộ sinh viên đều rơi lệ lưng tròng.

Tần Ý Nùng mang theo một phần tâm tình khác biệt, cô ấy gian nan tìm khiến bóng dáng của Đường Nhược Dao trong đoạn video ngắn ngủi, hình ảnh chuyển đổi quá nhanh, mắt cô ấy không theo kịp tốc độ chuyển cảnh.

Quan Hạm đột nhiên nhích gần bên tai cô ấy, nói: "Cô Dao!"

Bờ vai Tần Ý Nùng đột nhiên thẳng tắp, ngẩng đầu: "Ở đâu?"

Quan Hạm im lặng: "Qua rồi."

Tần Ý Nùng lại dựa vào ghế, mất hứng: "Ờ."

Quan Hạm suy nghĩ cho ý kiến: "Lúc về em bảo hiệu trưởng Tôn gửi cho chị một bản nhé?"

Tần Ý Nùng xua tay: "Không cần."

Nếu cô ấy thật sự muốn tư liệu của Đường Nhược Dao, ngày mai trêи bàn có thể bày ra một chồng tài liệu dày cộp về những điều cô đã trải qua cùng tất cả hình ảnh từ nhỏ tới lớn của cô, bao gồm cả bảng thành tích thời Tiểu học. Cô ấy không cần.

Năm đó cô ấy nhìn trúng Đường Nhược Dao, cẩn thận nhớ ra mới gọi Quan Hạm điều tra bối cảnh của cô, tránh cho người ta tính kế. Quan Hạm phản hồi vô cùng sạch sẽ, cô ấy mới yên tâm nuôi dưỡng người này bên người.

Sau đó lại sinh ra tâm tư khác, nằm ngoài dự đoán, cũng nằm trong suy nghĩ của cô ấy. Chỉ là cô ấy không ngờ được, Đường Nhược Dao lại thích cô ấy.

Bản thân cô ấy là kim chủ bao nuôi cô, nhân tài hồ đồ thế nào mới có thể nảy sinh chân tình với kim chủ?

Dù ai thích ai, cô ấy cũng không muốn gò bó chân tay trong đó, đơn phương cũng tốt, nhưng chẳng ngờ lại là hai người cùng thích nhau.

Phải làm chút chuyện gì đó, tình cảm quấn lấy cô ấy, ý nghĩ quẩn quanh cô ấy, còn có cô gái nhỏ tên Đường Nhược Dao lại chiếm ngôi Vương trong lòng cô ấy, khiến cô ấy tiến thoái lưỡng nan, trái phải khó xử.

Tần Ý Nùng thở dài một cái.

Lễ tốt nghiệp chầm chậm bắt đầu.

Tần Ý Nùng theo đám đông giơ tay lên vỗ tay một cách máy móc, tâm tư không tập trung nghe lời phát biểu của lãnh đạo trường học. Quan Hạm phát giác cảm xúc không kiên nhẫn của cô ấy, cúi đầu nhìn quy trình tiếp theo, nhích lại gần nhỏ tiếng nói: "Còn ba người nữa mới đến bài phát biểu của cô Dao."

Hiệu trưởng, thư kí, phó hiệu trưởng, giáo sư Xoa, người phát biểu cuối cùng của phần một là Đường Nhược Dao.

Người dẫn chương trình: "... Đường Nhược Dao, xin mời."

Tầm mắt của Tần Ý Nùng nhìn về bên trái của sân khấu, bóng dáng người phụ nữ cao gầy đứng đó, cả người liền mềm nhũn ra.

Đường Nhược Dao đã không còn ở dưới khán đài, đã sang một bên chuẩn bị từ sớm. Nghe đến tên cô, cô chỉnh trang lại quần áo mũ nón, đi dưới ánh đèn đang chuyển động, thong dong hướng lên sân khấu.

Hội trường vang lên tiếng vỗ tay.

Tiếng vỗ tay ngừng lại, âm thanh nữ sinh trong trẻo dịu dàng lại vang lên trong hội trường.

"Các vị lãnh đạo, giáo viên và toàn thể các bạn học kính mến. Tôi là Đường Nhược Dao khoa Biểu diễn, vô cùng vinh dự khi có thể thay mặt toàn bộ sinh viên khóa 2018 của Học viện Hí kịch Thủ Đô đứng tại đây phát biểu trước thời khắc rời khỏi trường học... "Uống nước nhớ nguồn, không thầy đố mày làm nên"..."

Tần Ý Nùng nâng mắt, im lặng thưởng thức khuôn mặt trẻ tuổi khí thế căng tràn trêи sân khấu, khóe mắt cong lên một nụ cười xuất phát từ nội tâm.

Tầm mắt của Đường Nhược Dao phần lớn đều nhìn về hàng cuối cùng trong hội trường, thỉnh thoảng lướt trái phải, thỉnh thoảng lại nhìn tới vị trí lãnh đạo nhà trường theo nội dung bài phát biểu, duy chỉ có Tần Ý Nùng, cô không dám nhìn dù chỉ một ánh mắt, mỗi lần đều nhanh chóng lướt qua, không dám để bản thân dừng lại, có quy định thời gian trêи người Tần Ý Nùng.

Cô sợ, bản thân nhìn thẳng vào mắt cô ấy, sẽ căng thẳng tới độ không nhớ được gì hết.

Mãi đến khi bài phát biểu kết thúc, trái tim cô như muốn đánh trống khua chiêng, trêи đường đi

xuống khán đài, vội vàng tìm kiếm bóng dáng Tần Ý Nùng.

Tần Ý Nùng nhìn thấy cô chứ? Cô ấy có hài lòng với biểu hiện của bản thân không?

Người dẫn chương trình lướt qua vai cô lên sân khấu để thông báo chương trình tiếp theo, đúng lúc che mất ánh mắt dịu dàng nhìn qua đây của Tần Ý Nùng.

Thế là từ đầu đến cuối cô đều không được giao lưu ánh mắt với Tần Ý Nùng.

Cảm xúc của Đường Nhược Dao xuống thấp quay về chỗ ngồi, an ủi bản thân lát nữa còn có cơ hội chung sân khấu.

Tần Ý Nùng quay người, dường như rất muốn quay đầu nhìn cô thêm một cái, môi mỏng khẽ mím, cuối cùng vẫn nhịn lại.

Lãnh đạo phát biểu lượt hai lại bắt đầu, khô khan nhàm chán. Tần Ý Nùng lại suy nghĩ đến chuyện khác, trong đầu hiện lên cuốn kịch bản mới, trăn trở nhân vật, nghe thấy bên trêи sân khấu bắt đầu công bố danh sách sinh viên tốt nghiệp ưu tú mới ngừng lại, thong thả đứng đậy, chỉnh lại chân váy, lẫn vào trong nhóm người của hiệu trưởng Tôn, lát nữa cô ấy sẽ cùng các vị lãnh đạo lên sân khấu từ bên trái.

Đường Nhược Dao và một nhóm sinh viên ưu tú lên sân khấu từ bên phải.

Đường Nhược Dao vốn nghĩ Tần Ý Nùng đơn độc một người trao bằng tốt nghiệp cùng bằng khen cho cô, đến lúc lên sâu khấu mới phát hiện là một nhóm lãnh đạo trường trao bằng cho một nhóm sinh viên tốt nghiệp, Tần Ý Nùng chỉ là một trong những người trao bằng cho cô mà thôi.

Đường Nhược Dao: "..."

Cô không vui bĩu môi, động tác trẻ con tức giận này nhanh chóng lướt qua, nhanh tới mức không kịp nắm bắt, chỉ là ánh mắt Tần Ý Nùng luôn chú ý đến cô đã nhìn thấy.

Tần Ý Nùng che môi khụ một cái, giấu đi ý cười xán lạn vừa lướt qua.

Hiệu trưởng Tôn hiếu kì hỏi: "Em làm sao thế?"

Tần Ý Nùng khẽ cười: "Không sao ạ."

Hiệu trưởng Tôn còn nhớ tới chuyện lúc trước cô ấy từng nói, muốn đến tìm nhân công giá rẻ cho bộ phim bản thân giám chế, lo lắng hỏi thăm: "Em nói muốn tìm diễn viên ở chỗ tôi, nhìn trúng ai chưa?"

Việc làm của sinh viên khó khăn, có thể giải quyết được một người liền giải quyết một người.

Tần Ý Nùng vốn chỉ muốn tìm một cái lí do, ngay lập tức lắc đầu.

"Không thể thế được, không có ai vừa ý sao?"

"Không có ạ."

"Đường Nhược Dao thế nào?"

"Em ấy không có thời gian." Tần Ý Nùng không nghĩ nhiều đáp lại.

"Sao em biết em ấy không có thời gian? Em hỏi em ấy rồi à?" Hiệu trưởng Tôn ngạc nhiên hỏi.

"Em..." Tần Ý Nùng khựng lại, mơ hồ nói: "Ban nãy hỏi rồi." Dù sao hiệu trưởng cũng không biết hai người ở dưới khán đài không nói chuyện.

"Xem ra em rất thích em ấy, vừa quen biết đã bắt chuyện." Hiệu trưởng Tôn tự biên tự diễn một phen. Tần Ý Nùng không làm cao, gặp người mới liền thích, đều sẽ thiện ý chỉ điểm một chút, cho nên hiệu trưởng Tôn không nghi ngờ lời từ chối của cô ấy.

Tần Ý Nùng chột dạ nhìn ra chỗ khác.

"Đúng rồi, nói tới Đường Nhược Dao..." Hiệu trưởng Tôn cười cười, chuẩn bị kể lại cuộc chiến vì danh hiệu đại diện sinh viên của cô nhóc này lúc trước, khiến diễn đàn trường học tanh nồng mùi máu, tám chuyện với cô ấy, lời nói vừa thốt ra, người dẫn chương trình đã gọi họ lên sân khấu trao bằng khen.

"Dạ?" Tần Ý Nùng nghiêng đầu, "Thầy vừa nói gì ạ?"

Hiệu trưởng Tôn vui vẻ: "Lần sau kể cho em, làm chuyện chính trước đã."

Tần Ý Nùng vâng một tiếng, theo đội ngũ lãnh đạo trường lên sân khấu. Một nhóm sinh viên đã đứng sẵn, Đường Nhược Dao đứng ở giữa, trung tâm, rất tuyệt, rất ưu tú, hiển nhiên rất được coi trọng.

Nhưng lãnh đạo trường trao bằng cho những bạn sinh viên khác, đi qua đi lại, Tần Ý Nùng đứng ở giữa không động đậy chắn đường cũng không hợp lí, cô ấy chỉ đành tạm thời lùi sang một bên, đợi những người khác làm xong, cô ấy mới trao bằng khen cho vị đại điện sinh viên ưu tú này.

Chỉ trách em ấy quá ưu tú.

Trong lòng hai người cùng lúc nổi lên chút bất đắc dĩ nhàn nhạt.

Chỉ là Tần Ý Nùng che giấu sâu hơn, biểu hiện bên ngoài không rõ ràng, mặt vẫn giữ nụ cười nhạt như cũ. Đường Nhược Dao không khống chế được, từng tế bào trêи cơ thể đều viết rõ bồn chồn bất an, cách mấy giây lại liếc về phía Tần Ý Nùng, giống như tiếc rẻ không thể xông tới trước mặt cô ấy.

Trong lòng Tần Ý Nùng bật cười, đôi môi xinh đẹp lại cong lên thêm một chút.

Đường Nhược Dao mỏi mắt mong chờ, cuối cùng Tần Ý Nùng đã đứng trước mặt cô.

+++++++++

Chương 30: Ngứa, tê