Mang Theo Đào bảo Hỗn Dị Thế

Chương 22: Gặp lại Vương Kiều



Ra khỏi cửa hàng của Thi Lâm Nguyên, Đinh Chiêm Hạo rạng rỡ hẳn.
Đinh Chiêm Hạo nhìn thấy Thẩm Hiên trầm tư, nhíu mày hỏi: "Thẩm Hiên, ngươi không sao chứ?".
Thẩm Hiên lắc đầu: "Ta không sao.".
"Thật xin lỗi, ta không nghĩ sự tình sẽ trở nên như vậy." Đinh Chiêm Hạo nói.
Thẩm Hiên cười cười: "Không sao đâu.".
"Ngươi làm sao quen biết được chủ tiệm?" Lục Vinh hỏi.
"Không phải ta, hắn là người quen của con hổ kia, cái vị nhà ta đối với đệ đệ thì hung dữ, nhưng đến trước mặt lão bản liền trở nên thành thật." Đinh Chiêm Hạo nói.
Lục Vinh nhíu mày, Đinh Chiêm Hạo thuộc Đinh gia, tại Lạc thành có địa vị vô cùng quan trọng. Ca ca của Đinh Chiêm Hạo Đinh Chiêm Phong là thiếu chủ Đinh gia, tài lực không tầm thường, nếu lão bản kia là người quen của Đinh Chiêm Phong, vậy người ta căn bản không có lí do gì để lừa hắn, huống hồ tình trạng thân thể của Thẩm Hiên vốn dĩ đã rất kì quái.
"Nếu như lời tên kia nói là sự thật, Thẩm Hiên, ngươi rốt cục uống được loại dược tề đó bằng cách nào a?" Đinh Chiêm Hạo tò mò hỏi.
Thẩm Hiên lắc đầu: "Ta sinh ra trong xóm nghèo, dù có đem hết tiền trong nhà gộp lại thì nhiều nhất cũng chỉ có ba trăm vạn, gia đình ta vốn không đủ sức chi trả cho loại dược tề đắt đỏ như vậy.".
Đinh Chiêm Hạo bĩu môi: "Có lẽ ngươi căn bản cũng không phải là người nhà họ đâu!".
Thẩm Hiên nhíu nhíu mày, không nói gì.
Sau khi biết được kết quả giám định, hắn cũng có hơi hoài nghi điều này.
Lục Vinh cầm lấy tay Thẩm Hiên, nói với Đinh Chiêm Hạo: "Làm phiền Đinh thiếu khổ cực theo chúng ta đi một chuyến rồi, chúng ta xin phép về trước.".
"Xin lỗi, hại ngươi mất nhiều tiền như vậy." Thẩm Hiên có chút áy náy nói.
Lục Vinh cười cười: "Có sao đâu, dù gì vẫn biết được một vài tin tức".
"Ta nghĩ điều lão bản nói hẳn là thật, chỉ là chuyện ngươi có thể tiếp xúc được với dược tề nguỵ trang nghe thật vô lí.".
Thẩm Hiên cúi đầu: "Ta nghĩ ta cần phải điều tra một vài thứ.".
Thẩm Hiên trầm mặc, ngày xưa người nhà đối xử với hắn không tốt, hắn chỉ nghĩ là do đẳng cấp gien của hắn thấp, bây giờ xem ra, hắn cần phải đánh giá lại tình hình một lần nữa.
Lục Vinh nhìn Thẩm Hiên: "Ngươi nên nghĩ thoáng một chút.".
Thẩm Hiên cười cười: "Ta biết.".
...............
Thẩm Hiên về đến nhà, lập tức lên quang não bận rộn không ngừng.
"Ngươi tìm gì vậy?".
"Tìm sổ sách tài chính của cha ta." Thẩm Hiên nói.
Lục Vinh nhìn hắn: "Có phát hiện điều gì dị thường sao?".
"Có." Thẩm Hiên điều tra ra được một đoạn ghi chép: "Chỗ này, có một khoản thu hai trăm vạn, từ một tài khoản khác nhập vào, ta nghĩ nên điều tra về thân phận của người này.".
Lục Vinh: "Ngươi nghi ngờ mình là con nuôi?".
Thẩm Hiên gật đầu: "Đúng thế.".
Lục Vinh: "Nếu thật sự không phải là con ruột thì cũng tốt." Có người thân như vậy, Thẩm Hiên đại khái cũng sẽ cảm thấy bi thương, nhưng nếu thật sự không có quan hệ máu mủ, hết thảy đều có thể lí giải.
Thẩm Hiên cầm lấy tay Lục Vinh: "Cám ơn ngươi.".
...............
Trường học Hoa Nam.
Đinh Chiêm Hạo ngồi xuống cạnh Lục Vinh: "Nghe nói ngươi lại bán được một khối ngọc thạch tam sắc (edt: ba màu) a!".
Lục Vinh gật đầu: "Đúng là có chuyện như vậy.".
"Bán được bao nhiêu tiền vậy?".
Lục Vinh nhún vai: "Chưa xác định được, ta đã giao cho bên đấu giá.".
"Là ngọc thạch mua được từ đổ thạch phường sao?".
Lục Vinh gật đầu: "Đúng vậy!".
"Ánh mắt của ngươi thật là quá lợi hại!" Đinh Chiêm Hạo nói.
Lục Vinh cười cười: "Làm gì có". Mấy khối nguyên thạch hắn mua, không một khối nào có chứa ngọc thạch a!
Đinh Chiêm Hạo lấy khuỷu tay đụng đụng Lục Vinh: "Có phải là có bí quyết gì không? Ngươi dạy ta được không?".
Lục Vinh: "Không có bí quyết gì đâu, nhờ vào cảm giác thôi, ta cảm thấy khối thạch nào có thể là ngọc thì liền mua!".
Đinh Chiêm Hạo trừng mắt: "Nghe ảo diệu vồn!".
Lục Vinh cười cười: "Thì đúng là vậy mà! Vận may của ta không tồi đâu.".
Đinh Chiêm Hạo chống cằm: "Là rất tốt mới đúng, nếu vận may của ta được một nửa như ngươi cũng tốt rồi, trước đây ta cũng từng đi đổ thạch phường thử sức, thua hết sạch tiền tiêu vặt, bị tên kia mắng cho một trận. Cha mẹ ta cũng thật là, tiền trong nhà đều giao cho hắn quản lí, một cắc cũng không phân cho ta."
Lục Vinh: "..." Đinh Chiêm Phong chính là quý công tử nổi danh Lạc thành a! Đem ra so sánh, Đinh Chiêm Hạo thật sự thua kém rất nhiều.
"Có người ca ca như vậy, ngươi ít nhiều gì cũng có thể dính chút ánh sáng đi." Lục Vinh nói.
Đinh Chiêm Hạo gãi đầu: "Tính tình tên kia rất thối, vô cùng khó hầu hạ, nếu ta có bản lĩnh như ngươi, cũng không cần phải nơm nớp lo sợ mà sống dưới sự quản thúc của hắn.".
Lục Vinh: "...".
...............
Hết giờ học, Lục Vinh đến lớp Thẩm Hiên đón hắn như thường lệ: "Hôm nay về hơi trễ a! Có chuyện gì xảy ra sao?".
Thẩm Hiên cười cười: "Cũng không gì, ta cải tiến kết cấu một loại động cơ của tinh xe, có thể đề cao thêm năm phần trăm dựa trên tính năng cơ bản, lão sư nói sẽ thử nộp đơn xin bản quyền cho ta, nếu như đơn được thông qua, có thể lấy được năm trăm vạn tiền thưởng.".
Lục Vinh kinh ngạc nói: "A Hiên, ngươi thật sự rất lợi hại a!".
Thẩm Hiên: "Việc này còn chưa xác định đâu, chỉ nói như thế mà thôi.".
"Ngươi mới đi học mấy ngày, liền trở nên lợi hại như vậy, về sau chắc chắn sẽ còn tiến xa! Theo ta thấy, ngươi tuyệt đối đã dùng qua dược tề nguỵ trang, có lẽ ngươi là gien cấp A." Lục Vinh tươi cười nói.
Thẩm Hiên cũng cười với hắn: "Được rồi, ngươi không cần kinh ngạc như vậy, chúng ta đi về thôi.".
Lục Vinh gật đầu: "Cũng tốt, chúng ta đi mua vài thứ làm tiệc chúc mừng đi.".
"Không cần tốn kém như vậy đâu!". Thẩm Hiên nói.
Lục Vinh không thèm để ý: "Tiền kiếm được là để tiêu, cứ xài đi, chồng ngươi có tiền.".
Thẩm Hiên cười cười: "Vậy được.".
Lục Vinh ôm Thẩm Hiên, vừa nói vừa cười đi về hướng tinh xe.
"Tại sao lại là hai người các ngươi?". Vương Kiều chống nạnh, chắn trước mặt bọn hắn.
Lục Vinh nhìn người chắn đường, có chút hoang mang: "Ngươi là ai?".
Vẻ mặt Vương Kiểu lập tức âm trầm: "Ngươi nói cái gì?". Vương Kiều là nữ nhân, lại còn là một nữ nhân xinh đẹp, luôn tự cao tự đại, rất khó tiếp thu chuyện Lục Vinh quên mất nàng.
Thẩm Hiên đẩy đẩy Lục Vinh, nhỏ giọng: "Là thân mật của tên Lục Viễn kia a!".
Thẩm Hiên rất rõ ràng, Lục Vinh cũng không phải là làm bộ không quen biết Vương Kiều, mà là hắn thật sự không nhận ra. Lục Vinh yêu thích nam nhân, trước giờ luôn ít chú ý đến nữ nhân, hơn nữa, cái tên này còn có chút mặt mù, trong mắt hắn tất cả nữ nhân đều nhìn không sai biệt lắm.
Lục Vinh gật đầu: "Thì ra là ngươi! Có chuyện gì không?".
Vương Kiều mặc dù là nữ nhân, thế nhưng, đẳng cấp gien chỉ là cấp D, người của đại gia tộc nếu như muốn tìm bạn lữ, cũng sẽ không tìm đến Vương Kiều. Trong các đối tượng kết giao của Vương Kiều, Lục Viễn đã xem như là không tệ, dù sao đi nữa, không phải ai cũng có thể sở hữu một căn nhà ở trung tâm thành phố Lạc thành.
Vương Kiều nhìn Lục Vinh: "Nghe nói ngươi cướp đoạt nhà ở của Lục Viễn, mặt cũng đủ dày a!".
"Tiểu thư, hình như ngươi hiểu lầm chuyện gì rồi, ta chỉ là cầm lại những thứ thuộc về ta." Lục Vinh nhàn nhạt nói.
Vương Kiều tức giận: "Hai người các ngươi tới nơi này làm gì?".
Lục Vinh khoanh tay: "Hai chúng ta là học sinh nơi này.".
"Hai ngươi? Chỉ bằng hai người các ngươi mà có thể thi vào học viện Hoa Nam?" Vương Kiều khó hiểu.
Lục Vinh chớp chớp mắt, rất thành thật nói: "Bỏ tiền để vào.".
Vương Kiều liếc mắt khinh thường: "Nga, xem ra các ngươi là học lớp ban đêm đi. Ta nói này Lục Vinh, dù ngươi có bán nhà được năm trăm vạn đi nữa cũng phải tỉnh táo mà dùng chứ, tiêu tiền như nước kiểu này, không cẩn thận qua mấy ngày liền bị đánh về nguyên hình a.".
Lục Vinh: "...".
Vương Kiều khẽ hừ một tiếng, quay người đi.
Lục Vinh cau mày: "Nữ nhân kia chướng mắt ta thì phải!".
Thẩm Hiên bất đắc dĩ cười cười: "Thì đúng là vậy mà".
Lục Vinh: "...".
"Tại sao chứ?".
"Không phải anh họ ngươi có dự định sang tên căn nhà cho nàng sao? Đại khái là nàng cảm thấy ngươi đem bán đi căn nhà của mình, tự nhiên nhìn ngươi không vừa mắt." Thẩm Hiên nói.
Lục Vinh nắm tay Thẩm Hiên: "Chúng ta đi thôi, không cần để ý tới nàng.".
...............
Lục Vinh cùng Thẩm Hiên từ trường học đi ra, liền đến trung tâm mua sắm.
Thẩm Hiên lấm lét nhìn trái nhìn phải, khóe miệng không kiềm chế được mà giương lên.
Nếu là mấy tháng trước, hắn thậm chí còn không dám bước chân vào trung tâm thương mại, đồ vật bên trong cũng không phải là thứ hắn có thể mua nổi, nhưng mà hiện tại, hắn có thể ở nơi này lựa chọn thoả thích.
Lục Vinh không ngừng ném đồ vào trong xe đẩy, Thẩm Hiên nhịn không được nói: "Không cần phải mua nhiều như vậy đâu.".
Lục Vinh không thèm để ý: "Không có chuyện gì, đã bán đấu giá khối ngọc thạch tam sắc, thu được một ngàn vạn.".
Thẩm Hiên kinh ngạc: "Nhiều như vậy sao!".
Lục Vinh gật đầu: "Đúng vậy!".
Thẩm Hiên oan gia ngõ hẹp đụng phải Lục Viễn trong khu đồ ăn vặt.
Lục Viễn nhìn Lục Vinh, ánh mắt có chút âm trầm.
Lục Vinh cười cười: "Thật là khéo a!".
Lục Viễn nghiến răng nghiến lợi: "Lục Vinh, ngươi sẽ gặp báo ứng.".
Khoảng thời gian này với Lục Viễn là thập phần gay go, nhà không còn, hắn đến ở cùng một chỗ với cha mẹ. Cha mẹ hắn đành phải gom tiền cho hắn mua nhà, bất quá, tiền trong tay họ cũng không có bao nhiêu, cho nên tiền tiêu vặt của hắn liền bị cắt giảm.
Lục Viễn bình thường luôn ra tay hào phóng, ra ngoài tụ hội cũng không keo kiệt trả tiền, ăn mặc vô cùng thời thượng, khi cha mẹ cắt giảm tài chính của hắn, Lục Viễn lập tức liền trở nên túng quẫn.
Lục Viễn nhìn đồ trong xe đẩy Lục Vinh: "Mua không ít a!".
Lục Vinh cười cười: "Cũng không có gì.".
"Tiêu đi, tiêu đi, xài hết thì trở về xóm nghèo, nơi đó rất thích hợp với ngươi." Lục Viễn âm trầm nói.
Lục Vinh đảo mắt, nhìn Thẩm Hiên cười cười: "Cái tên này chắc là đang thất tình, tính tình vô cùng không xong, chúng ta đi thôi.".
Thẩm Hiên gật đầu: "Được a".
Thẩm Hiên nhìn bóng lưng Lục Viễn, hơi cong khóe miệng, đối với người như Lục Viễn mà nói, cách trả thù tốt nhất chính là phải sống tốt hơn hắn.