Mang Theo Đào bảo Hỗn Dị Thế

Chương 35: Sau khi được Đại sư nhìn trúng



Vương Kiều đi cùng với mấy học viên nữ.
"Vương Kiều, Thẩm Hiên kia hình như được Huống Ly đại sư nhìn trúng a!" Một học viên nữ nói.
"Cái tên Thẩm Hiên này thật là có bản lĩnh a! Nghe nói, hắn chỉ là một gien giả cấp E.".
"Vương Kiều, nếu như ngươi muốn đào góc tường của Thẩm Hiên, sợ là sẽ không dễ dàng đâu! Người ta hiện tại có Đại sư làm hậu đài đấy." Một nữ sinh cùng Vương Kiều không hợp nhau lắm cười đùa.
Vương Kiều mặt lạnh lùng: "Lục Vinh tên khốn đó có chứng sợ phụ nữ, người có bệnh như vậy, ta mới không thèm.".
"Phải nói là có muốn cũng muốn không được đi, người ta mắc chứng sợ phụ nữ a! Vương Kiều, nếu người có bệnh sợ nữ nhân ngươi cũng có thể thu phục được, thì ta xem như ngươi lợi hại. Bất quá, nghe Đinh Chiêm Hạo nói, quan hệ của Lục Vinh và Thẩm Hiên cực kì tốt đẹp a, ngươi sợ là không có cơ hội đâu".
Vương Kiều đỏ mặt, trong lòng rầu rĩ.
"Vương Kiều, Lục Viễn đến a! Cái tên này cũng thật là kiên trì nha! Chắc là hắn tới tìm ngươi đó.".
Vương Kiều nở nụ cười nhạt, Lục Viễn không có nhà ở, Vương Kiều đã không còn đặt hắn trong phạm vi suy xét, thế nhưng, có một người như thế kiên trì theo đuổi mình, vẫn làm Vương Kiều có chút lâng lâng.
Vương Kiều nhìn thấy Lục Viễn, liền đi về hướng của hắn.
"Lục Viễn, ngươi sao lại đến nữa? Chuyện giữa chúng ta đã là không thể nào, ngươi vẫn nên từ bỏ đi." Vương Kiều ngạo nghễ nói.
Lục Viễn nhíu nhíu mày: "Được.".
Lục Viễn đáp ứng thẳng thắn dứt khoát như vậy, khiến Vương Kiều sửng sốt.
Lúc Vương Kiều vừa đề nghị chia tay, Lục Viễn cả ngày mặt dày mày dạn quấn lấy nàng, bây giờ Lục Viễn đồng ý lưu loát như vậy, Vương Kiều không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng có chút cảm giác mất mát thất vọng.
Lục Viễn nhíu mày, hắn biết rõ trừ hắn ra, Vương Kiều còn có mấy cái lốp xe dự phòng, lúc vừa mới chia tay, Lục Viễn còn có ý muốn cứu vãn, nhưng sau khi suy nghĩ thông suốt, hắn liền quyết định buông tay.
"Ta tới tìm Lục Vinh, không phải tới tìm ngươi, ngươi không nên hiểu lầm.". Lục Viễn nói thêm.
Vương Kiều nghe Lục Viễn nói, nhất thời cảm thấy vô cùng nhục nhã.
Lục Viễn nhìn thẳng vào mắt Vương Kiều rồi bỏ đi.
Mấy nữ sinh nãy giờ âm thầm quan sát lập tức xúm lại.
"Vương Kiều, Lục Viễn giống như muốn bỏ cuộc thật rồi đấy, như vậy cũng tốt, ngươi không cần phải lo lắng việc hắn suốt ngày quấn lấy ngươi nữa.".
Vương Kiều nhìn mấy nữ sinh xung quanh cười trên sự đau khổ của người khác, trong lòng nghẹn đến lợi hại.
..................
Kết thúc công việc, Thẩm Hiên bước nhanh tới bãi đậu xe.
Lục Vinh nhìn Thẩm Hiên vội vội vàng vàng chạy đến, mở ra tinh xe: "Ngươi không cần phải vội vã như vậy.".
Thẩm Hiên áy náy cười cười: "Ngươi chờ lâu lắm rồi đi.".
Lục Vinh không thèm để ý: "Không lâu lắm, ngươi lại bị lão già kia giữ lại tăng ca sao?".
"Không liên quan đến Đại sư, là hiệu suất làm việc của ta quá thấp, theo không kịp tiến độ của Đại sư." Thẩm Hiên thở dài một hơi.
"Ngươi mới có bao lớn a! Lão già kia biết rõ ngươi là người mới, còn sai khiến khắp nơi như vậy, căn bản chính là đang làm khó dễ ngươi a!" Lục Vinh không vui nói.
Thẩm Hiên cười cười: "Đại sư cũng là vì tốt cho ta, làm việc cùng Đại sư tuy rằng có hơi khổ cực, nhưng có thể học hỏi được rất nhiều, Đại sư còn cho ta một con chip, trong đó chứa đựng tâm đắc nhiều năm nghiên cứu của Đại sư đấy.".
Lục Vinh nhìn Thẩm Hiên: "Cho nên, ngươi muốn thức trắng đêm nay để xem nội dung con chip?".
Thẩm Hiên gật đầu: "Đúng vậy a!".
"Lão già này, thật là biết dằn vặt người ta mà!" Lục Vinh nói.
"Hôm nay đã ăn điểm tâm ngọt ta làm cho ngươi chưa? Bên trong ta còn cho thêm mứt trái cây, vị rất là rất ngon."
"Bị đại sư ăn hết rồi." Thẩm Hiên nói.
Lục Vinh khó hiểu: "Không phải đã chuẩn bị cho ổng một phần khác sao?".
Thẩm Hiên gật đầu: "Đúng vậy! Nhưng Đại sư phát hiện phân lượng hai phần ăn không giống nhau, cho nên, phần có điểm tâm bị cướp.".
Lục Vinh: "... Lão này thật là, mắt tinh như cú vậy!".
"Ánh mắt Đại sư sáng như sao." Thẩm Hiên bất đắc dĩ.
Lục Vinh: "...".
Thẩm Hiên do dự một chút nói: "Bởi vì Đại sư thường hay cướp cơm của ta, những người khác trong công ty cũng rất muốn được nếm thử.".
Lục Vinh gật đầu: "Đã hiểu, ta làm chút đồ ngọt cho ngươi mang đi.".
Thẩm Hiên hơi chần chờ: "Có phiền phức ngươi không?".
Lục Vinh lắc đầu: "Không có chuyện gì, dù sao ta cũng không có gì để làm, ngươi cứ mang theo vài món đồ ăn, tạo thêm ân tình cũng tốt, ngươi vẫn còn là người mới, căn cơ bất ổn, không nên đắc tội người khác.".
Thẩm Hiên gật đầu: "Được.".
"Đúng rồi, vị đạo sư kia của ngươi bị học viện khai trừ rồi, Lam Thiên Thành cũng không đi học, bản quyền lần trước hắn xin, bên trên đã phái người xuống điều tra lại lần nữa." Lục Vinh nói.
Thẩm Hiên cười cười: "Như vậy sao.".
Thẩm Hiên híp mắt, vô duyên vô cớ bị cướp thiết kế, còn bị vu cáo là sao chép, Thẩm Hiên ngoài miệng tuy không nói, nhưng trong lòng đối với Lam Thiên Thành vô cùng mang thù, nghe Lục Vinh nói, Thẩm Hiên không khỏi có loại khoái cảm đại thù được báo.
"Tên Lam Thiên Thành kia, trộm thiết kế của ngươi, còn chạy đến trước mặt ngươi diễu võ dương oai, cái tên này bị điều tra là đáng đời." Lục Vinh khinh thường.
Thẩm Hiên híp mắt, thầm nói: Nếu không phải trong lúc làm bài thi, Đại sư vô tình thấy được bài giải của mình, nỗi oan ức này e rằng chỉ có thể tự mình cõng.