Mang Theo Đào bảo Hỗn Dị Thế

Chương 8: Xa lánh



Tại xưởng khai thác đá, Thẩm Hiên đang cùng một đống người xếp hàng nhận bánh.
"Càng ngày đầu bếp làm bánh càng nhỏ, căn bản là không đủ ăn a!".
"Đúng vậy!".
"Gần đây bánh càng ngày càng cứng, rõ ràng trước đây rất xốp.".
"Nên biết đủ đi, có cái ăn đã là tốt rồi.".
...............
Thẩm Hiên xếp hàng trong đội ngũ, nghe những nhân viên khác oán giận, khóe miệng cong lên một nụ cười nhàn nhạt, bánh của nhà xưởng này đã từng là thứ mà hắn yêu thích nhất, bất quá sau khi ăn qua mì gói, Thẩm Hiên đối với loại bánh này bỗng nảy sinh chút mâu thuẫn tâm lí.
Thẩm Hiên cười khổ, hắn chưa bao giờ nghĩ tới mình cư nhiên sẽ có ngày ghét bỏ loại bánh này. Quả nhiên, người sống không nên quá hưởng thụ, một khi đã có thói quen hưởng thụ, liền khó mà quay lại chuỗi ngày cũ.
"Thẩm Hiên, nhìn ngươi có vẻ rất ghét bỏ bánh này a!". Thẩm Hiên ngồi ở một bên gặm bánh mì, Hoàng Nguyên mang theo mấy người đi tới.
Công trưởng đã tới lúc phải về hưu, xưởng khai thác sắp sửa đề cử công trưởng mới. Thẩm Hiên tuy rằng tuổi trẻ, thế nhưng đã có kinh nghiệm lâu năm, cấp trên đối với Thẩm Hiên rất xem trọng. Hoàng Nguyên có chút quan hệ với một tiểu cao tầng của xưởng khai thác đá, xác suất trúng cử công trưởng cũng rất cao. Có lẽ bởi vì hai người là đối thủ cạnh tranh, Hoàng Nguyên thường hay tìm Thẩm Hiên kiếm chuyện.
"Không hề.". Thẩm Hiên thản nhiên nói.
"Không có thì tốt, với khả năng của ngươi, có thể ăn bánh mì đã là tốt rồi, nếu không phải được xưởng đá thu nhận, một tên tư chất gien cấp E như ngươi, chỉ sợ sớm đã chết đói.". Hoàng Nguyên nói.
Thẩm Hiên gặm bánh, bình tĩnh: "Giám đốc xưởng nguyện ý thu nhận ta, ta vẫn luôn cảm kích.".
"Thực sự là đáng tiếc, nếu như không phải ngươi đã gả cho người khác, nói không chừng còn có thể trở thành công trưởng.". Hoàng Nguyên cười nhạo.
Thẩm Hiên cúi đầu, nếu như chỉ là gả đi, hắn sẽ không đến nỗi mất đi tư cách cạnh tranh, nhưng hắn và Lục Vinh lại là hôn nhân phụ thuộc, Lục Vinh có quyền khống chế tuyệt đối mọi chuyện của hắn. Người xưởng đá cần là một công trưởng đầy uy quyền, một kẻ có hôn nhân một phụ thuộc như hắn đương nhiên rất khó có được loại quyền lực này.
Thẩm Hiên cúi đầu, chuyện hôn nhân phụ thuộc của hắn và Lục Vinh vốn là một bí mật, nhưng không biết tại sao lại được truyền khắp toàn bộ xưởng khai thác.
...............
Từ trung tâm cứu tế đi ra, Lục Vinh thấy thời gian còn sớm, trực tiếp đi qua xưởng khai thác đá mà Thẩm Hiên đang công tác.
Lục Vinh vừa tiến vào xưởng khai thác, liền nghe được một mùi thối nồng đậm.
Hoàn cảnh của xưởng đá này khiến Lục Vinh có cảm giác vô cùng xấu.
Thẩm Hiên từ trong xe khai thác đi ra, liền gặp được mấy nhân viên.
"Thẩm Hiên, Lục Vinh đến, cái tên này thế mà lại giống người nhà của ngươi, đến thăm ngươi cũng phải tới cùng một thời điểm a!". Hoàng Nguyên tràn đầy trào phúng nói.
Thẩm Hiên nắm chặc nắm đấm, hắn mười hai tuổi đã ra ngoài tìm việc làm, xưởng khai thác khoáng thạch có cường độ làm việc cao, hoàn cảnh ác liệt, hơn nữa khoáng thạch có phóng xạ mạnh, làm lâu sẽ có tổn hại đối với thân thể, người nhà của hắn rất ít khi đến đây, pnhưng mỗi lần phát lương hàng tháng lại luôn xuất hiện, rõ ràng tiền công của hắn lúc đó căn bản là không đáng để nhắc tới a!
Lục Vinh đứng tại cổng khu khai thác chờ Thẩm Hiên.
Thấy Thẩm Hiên đi ra, Lục Vinh lộ ra một nụ cười xán lạn: "Ngươi đến rồi.".
Thẩm Hiên cau mày: "Ngươi giúp ta từ chức?".
Lục Vinh gật đầu: "Đúng vậy, công việc của ngươi có hoàn cảnh quá tệ, hơn nữa, ta nghe nói những người làm việc ở đây, đến khi tuổi già sẽ bị bệnh tật quấn thân.".
"Kỳ thực không có chuyện gì đâu.". Thẩm Hiên cúi đầu, tâm tư chập trùng, nhắc tới cũng kỳ quái, rất nhiều công nhân làm chưa được nửa năm thì thân thể liền không thoải mái, nhưng hắn lại không gặp phải tình huống như thế.
Theo lý mà nói, người gien cấp E có thể chất yếu hơn so với cấp D, hắn đáng ra đã phải sớm nhiễm các loại bệnh xấu.
Lục Vinh lôi kéo tay Thẩm Hiên: "Chúng ta trở về rồi hãy nói, công việc này vừa mệt vừa nguy hiểm, không thích hợp với ngươi.".
Thẩm Hiên tùy ý để Lục Vinh cầm tay mình, cùng Lục Vinh trở về.
Lục Vinh có chút hưng phấn: "Ngươi biết không, thuốc của ta đã bán được rồi, đều là một người mua, tên tài khoản của hắn là Kim Thương Không Ngã, lúc đầu mua một bình, lần  sau liền bao hết phần còn lại, ta nghĩ nếu thứ này bán được, ta sẽ trả hết được nợ, sau đó lại tiếp tục bán hàng.".
Thẩm Hiên nghe Lục Vinh hưng phấn kể, thầm nghĩ: Người kỳ ba đến thế nào nếu đã mua thuốc thì đều là người cần phải uống thuốc, thế mà còn dám lấy cái tên là Kim Thương Không Ngã.
Thẩm Hiên nghe Lục Vinh nói, trong lòng cũng có chút cao hứng: "Có thể bán được là tốt rồi.".
"Thuốc bán được bốn ngàn tinh tệ, ta mới vừa lĩnh tiền cứu tế lại có thêm được một ngàn, trên tay ta hiện tại có năm ngàn tinh tệ, kế tiếp hẳn là có thể sống dư dả một chút.". Lục Vinh cười cười nói.
Thẩm Hiên liếm liếm môi, do dự một chút, đề nghị: "Bằng không, ngày hôm nay chúng ta ăn mừng, ăn hai gói mì ăn liền đi.". (edt: Thẩm Hiên dễ cưng quá, u mê mì gói quên lối về :))))) )
Lục Vinh hơi co quắp khóe miệng: "Được a!"
Lục Vinh nghĩ thầm: Bạn lữ của mình thật là dễ theo đuổi, không muốn nhà, không muốn xe, chỉ cần mì tôm liền có thể theo đuổi rồi.
"Đúng rồi, đây là tiền công của ngươi, khi ta giúp ngươi từ chức, người của công trường liền đưa nó cho ta." Lục Vinh nói.
Thẩm Hiên nhíu nhíu mày: "Cái này ta không cần, ngươi giữ đi.".
Lục Vinh không cho là đúng mà nói: "Đây là tiền ngươi cực khổ kiếm được, ngươi giữ đi, chung quy ngươi phải lưu lại chút tiền phòng thân cho mình.".
Thẩm Hiên cười cười: "Cảm ơn.".
Lục Vinh cũng cười nói: "Ngươi khách khí như vậy với ta làm cái gì.".
Thẩm Hiên: "...".
...............
Thẩm Hiên dùng cái nĩa ăn mì gói, cảm thấy dị thường thỏa mãn, Lục Vinh nhìn Thẩm Hiên, nói: "Ngươi ăn chậm thôi.".
Thẩm Hiên lúng túng cười cười: "Ăn thật ngon, sau khi ăn thứ này, ta ngay cả bánh mì trong xưởng cũng không ăn được nữa, trước đây, ta cảm thấy bánh mì đã là đồ ăn rất ngon rồi.".
Lục Vinh lườm một cái, thầm nghĩ: Ăn không vô là tốt rồi, cái bánh kia vừa lạnh vừa cứng có cái gì tốt để ăn.
"Có muốn ăn thêm một gói không?". Lục Vinh hỏi.
Thẩm Hiên nhìn nhìn hắn: "Có phải là quá xa xỉ không?".
Lục Vinh cười cười: "Làm sao lại như vậy được? Ta còn rất nhiều mì.".
Thẩm Hiên cúi đầu, trầm ngâm một chút, đến cùng vẫn là không trụ được dụ hoặc: "Vậy ta lại ăn thêm một gói.".
Thẩm Hiên nghiêng đầu, thấy Lục Vinh cứ nhìn mình liền hỏi: "Ngươi cũng muốn ăn sao?".
Lục Vinh lắc lắc đầu: "Không có, chẳng qua là ta cảm thấy có lỗi với ngươi.".
Thẩm Hiên không hiểu hỏi: "Ngươi tại sao lại thấy có lỗi với ta?".
Lục Vinh: "... Sau này, ta sẽ để ngươi ăn được những thứ so với mì gói càng ngon hơn bội phần.".
Thẩm Hiên đầy hoài nghi: "Có thứ so với mì còn ngon hơn?".
"Đương nhiên.". Lục Vinh nói.
Thẩm Hiên: "Cảm ơn ngươi, kỳ thực dù không ngon hơn mì gói cũng không sao cả, có mì ăn ta đã thấy đủ rồi.".
Lục Vinh: "...".