Một Đời Một Kiếp (Trọn Đời Trọn Kiếp)

Chương 5: Nam thị Nam Bắc (2)



Mọi động tác của cô đều ngừng lại. Nhưng sau tiếng vang nhỏ này lại là khoảng không im lặng khiến người ta hít thở không thông.

Không nghe tiếng động nào nữa, cô lần tay theo vách tường, dùng ánh mắt tìm kiếm nơi phát ra tiếng vang. Chỉ ở qua một ngày đêm ngắn ngủi, cô không quen thuộc với mọi vật trong phòng, cho nên đối với cô mà nói đây là một nơi xa lạ và nguy hiểm.

Lòng bàn tay kề sát vách tường.

Thậm chí có thể cảm nhận được những hoa văn trang trí bằng gỗ nổi phía trên.

Bỗng nhiên, lại vang lên tiếng lách cách.

Là tiếng súng lên đạn?

Khoảnh khắc trong đầu cô nảy lên ý nghĩ này thì tay đã bị một bàn tay khác chặn lại, một thân thể cao lớn áp sát, chặt chẽ ép cô vào tường.

“Nơi này là ranh giới sống chết.” Trình Mục Dương cúi đầy lướt qua tai cô mà nói, hơi thở ấm áp: “Bắc Bắc, không được lộn xộn.”

Cho dù cô muốn động thì cũng không có cơ hội.

Hai người chặt chẽ dán vào nhau, cánh tay, hai chân cùng các đốt ngón tay đều bị hắn khống chế. Cô thậm chí cảm thấy được mạch máu của mình đang bị đè ép mà đập dồn dập, nhất là cổ tay, nơi bị hắn nắm.

Cô chưa bao giờ biết, nếu muốn khống chế một người mà không gây ra thương tổn….thì có thể dùng cách này.

Mặc dù đã có ống giảm thanh (một bộ phận phụ giúp triệt tiêu âm thanh đạn bắn ra) nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng rít của đầu đạn với tốc độ siêu âm trong không khí.

Sau đó là tiếng lui vỏ đạn, lại lên nòng.

Người này hẳn là một tay súng bắn tỉa xuất thân từ trong bộ đội, hoặc có thể chỉ là hai ba con mèo hoang đột kích?

Cô không thể ngẩng đầu, cũng không thể cúi đầu.

Chóp mũi cứ cọ vào áo sơmi của hắn, bị vậy giữa cơ thể hắn và bức tường, không thể động đậy.

Lưng bị thương, lại áp vào vách tường gỗ, cứ nghĩ sẽ đau đớn nhưng ngược lại làm cô thấy có chút thoải mái. Từ nhỏ đến lớn, trong những cuộc bắn giết thế này, chỉ có hai người có thể lấy thân thể che chắn nguy hiểm cho cô.

Mà nay, Trình Mục Dương trở thành người thứ ba.

Không có thời gian mà so sánh, cân nhắc tiểu chuẩn giữa ba người, cô đang phán đoán khi nào trận giằng co này sẽ kết thúc.

“Được rồi.” Cuối cùng, Trình Mục Dương cũng hào phóng cho cô một khe hở: “Đã xong.”

Thanh âm dịu dàng, có ma lực khiến lòng người bình tĩnh.

Cô nghe thấy âm thanh va chạm của kim loại, theo ánh sáng nhìn thấy Tiểu Phong một tay mang súng ngắm một tay đem vỏ đạn đặt vào quả cầu thủy tinh, giống như đứa nhỏ ngoan ngoãn sau khi chơi đùa thì cất đồ chơi vào đúng đúng vị trí.

Đôi mắt trong suốt kia liếc về phía hai người nhưng nhanh chóng thu hồi, yên lặng cầm súng trở về chỗ của mình.

Tiểu Phong đóng cửa sổ, ngã vào ghế nghiêng người tiếp tục ngủ.

“Đổ mồ hôi sao?” Trình Mục Dương nhẹ nhàng đưa tay lau đi nước trên trán cô: “Điều hòa trong phòng hỏng?”

Tay hắn có mùi hương thật đặc biệt, cô không thể xác định rõ là mùi gì.

Tiếng vỏ đạn rơi xuống đất vừa rồi hẳn là do hắn lui đạn chứ không phải Tiểu Phong.

“Tôi không chịu được gió lạnh của điều hòa.” Cô nói: “Nhất là khi ngủ.”

Nam Bắc nói đến đây thì ngoài cửa sổ bỗng nhiên có một tia sáng chói mắt xẹt qua.

Hắn quay đầu nhìn ra, trong đáy mắt chỉ có một màu đỏ, kết hợp cùng với khuôn mặt khiến người ta cảm thấy hắn đang nghỉ ngơi thư giãn lại bị quấy rầy, quay đầu thưởng thức khói lửa ngoài cửa sổ.

Cô bị ánh sáng làm chói mắt, nheo mắt lại: “Anh làm ông chủ cũng thật khó khăn, nếu đã đoán trước việc này sao vẫn ở đây?”

“Nơi này rất an toàn, toàn bộ kiến trúc đều là chống đạn cao cấp.” Trình Mục Dương nói: “Nếu không phải cô đột nhiên tỉnh dậy có lẽ sẽ ngủ đến sáng mai mà không hề hay biết điều gì.”

Cô ngẩng mặt, đối diện với khuôn mặt gần trong gang tấc: “Vậy anh đang làm gì? Đánh mèo hoang sao?”

“Tôi? Đang đóng vai yếu thế.” Hắn đưa ra cho cô một giả thiết: “Cô nghĩ xem, Trình Mục Dương dẫn theo nhiều người như vậy nhưng lúc nào cũng đề phòng, chỉ có thể kết luận là người bên cạnh hắn có vấn đề đúng không? Có lẽ sẽ có cơ hội dồn hắn vào chỗ chết?”

Cô nở nụ cười: “Đã gặp nguy hiểm còn vênh váo như vậy.”

Hai người lúc này tách ra, hắn đem viên đạn Tiểu Phong bỏ sót trên bàn vứt vào sọt rác.

“Anh làm tôi nghĩ đến chuyện trước kia, về một con khỉ. Anh biết khỉ Macasque [1] không? Đó là một loại khỉ vô cùng thông minh.” Cô bỗng nhớ về câu chuyện thú vị trước đây. “Lúc nhỏ tôi sống ở Vân Nam, những con khỉ rất hay lấy trộm đồ của tôi. Tôi dùng rất nhiều phương pháp để có thể giao tiếp với chúng, hí mắt, vểnh môi, thậm chí đùa với chúng nhưng không thành công.”

Hắn thấy rất thú vị, mở tủ tường lấy ra khăn tay ướp lạnh.

Đèn từ tủ lạnh trở thành nguồn sáng của căn phòng, đem hình dáng hắn in trên mặt tường. Trình Mục Dương lau khô tay, không thấy cô tiếp tục liền nói: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó tôi đã bắt nó.” Nhắc tới chú khỉ này cô có chút nhớ nhung: “Nhưng mà, tôi bắt nó chỉ vì muốn cùng nó vui đùa, không giống anh, là vì đuổi tận giết tuyệt.”

Hai tay này của cô trong trí nhớ quả thực rất sạch sẽ. Móng tay luôn được chăm sóc tỉ mỉ, chỉ thích nắm bút lông mà vẽ những đường nét đơn thuần, hay viết những dòng công thức khiến người khác đau đầu.

Cuộc sống trước đây của cô tại Vân Nam là trong một khu rừng ẩm ướt với vô số côn trùng, sau này lại sống dưới sự bảo hộ của súng ống. Cuộc sống bình thản chỉ có vài năm nhưng đối với cô thật sự rất quí báu.

Hắn, từ lần gặp gỡ tại Bỉ đã thành một người mà cô chôn sâu trong trí nhớ.

Mà nay, chàng trai năm đó lại lấy thân phận sâu không lường được xuất hiện trước mặt cô. Khiến cuộc hành trình đến Đài Châu lần này càng vượt qua khả năng nắm trong tay của cô…

Trở lại phòng, da sau lưng lại ngứa ngáy khó chiu, bà lão lại không biết thế nào bỗng nhiên cầm thuốc mỡ xuất hiện. Cô nằm trên giường, để bà bôi thuốc, nghe thấy bà nói Trình Trình xuống lầu nhờ bà lên xem cô.

Cô đem mặt chôn trong gối, cười mà không nói gì.

Khó trách Tiểu Phong lại ngoan ngoãn thu dọn vỏ đạn, như thế mới không khiến người khác sợ hãi.

“Trình Trình của chúng ta a, rất đau lòng vì cô nha, nhưng không nói ra.” Bà lão tay xoa bóp rất thoải mái, mềm mại lại dịu dàng, chậm rãi thoa thuốc mơ lên lưng cô, khiến cô trở nên mơ màng.

Hình như bà lão vừa nói câu gì.

Cô bắt buộc mình tỉnh táo lại: “Cái gì?”

“Tôi là nói, nhà cô ở nơi nào?”

“Vân Nam.” Giọng nói của cô có chút không rõ ràng, nghe ra được sự mệt mỏi: “Xã Thụy Lệ, trấn Uyển Đinh.”

Bà lão dường như rất hứng thú: “Nơi đó cũng là thánh địa du lịch sao?”

“Du khách cũng không nhiều.” Nam Bắc lười biếng trả lời, nửa tỉnh nửa mơ nói: “Xã Thụy Lệ ba mặt đều giáp với Miến Điện (Myanmar), xem như là biên giới phía tây nam của Uyển Đinh. Có núi có sông, rừng mưa nhiệt đới, là nơi có ít trạm biên phòng của quốc gia nhất, người Đông Nam Á rất nhiều.”

“Rất nhiều người Đông Nam Á?”

“Rất nhiều, đôi khi có thôn chỉ năm mươi sáu nhà nhưng hơn một nửa là con lai.”

“Như vậy, bé [2] của chúng ta cũng là con lai sao?”

“Không hẳn là vậy.” Vấn đề này cô không dám chắc, ai biết lão tổ tông có cưới mấy mĩ nữ Đông Nam Á xinh đẹp hay không.

Bà lão càng nghe càng thấy thú vị, hỏi rất nhiều vấn đề.

Cô cuối cùng cũng không biết chính mình nói bao nhiêu.

Nhưng cô chỉ có thể nói một ít chứ không thể nói hết toàn bộ được.

Ví dụ như Uyển Đinh là vùng đất liền thuộc Trung Quốc tiếp giáp Miến Điện cùng Ấn Độ, là nơi giao thương sầm uất. Nhưng nổi tiếng nhất ở đó chính là chợ đen ngầm lớn nhất của Đông Nam Á.

Ở đó buôn bán chủ yếu là súng ống, ngọc quý, gỗ lim, động vật hoang dã cùng với độc phẩm.

Tất cả mọi người đều nghĩ Nam gia là gia tộc không thể động đến ở biên giới phía Nam này. Nhưng chỉ khi đặt chân đến đây mới biết, Nam gia không chỉ bao trùm nơi đây mà còn có Myanmar cùng Lào, thậm chí là Ấn Độ.

Trên danh nghĩa, bọn họ cũng là người làm ăn. Chẳng qua là liên quan đến chính trị hơi nhiều.

Lấy ví dụ, gỗ lim, gỗ Hoàng hoa lê Hải Nam [3], gỗ tử đàn Đông Nam Á, trong quá trình lưu thông đều phải qua tay Nam gia. Mà Hoàng hoa lê Hải Nam lâu nay đã không còn nghe nhắc đến, gần như là tuyệt tích, số lượng gỗ này trên thế giới hiện nay chưa đến một vạn kiện.

Mà những cây gỗ Hoàng hoa lê đang trồng hiện nay muốn sử dụng được phải đợi mấy trăm năm sinh trưởng.

Mấy trăm năm? Ai có thể chờ đợi mấy trăm năm?

Nhưng vẫn còn hơn việc bị mười mấy quốc gia liên thủ chui vào huyết mạch kinh tế này, cái này gọi là hàng hóa vô giá.

Những người có gan cất chứa Hoàng hoa lê chủ yếu là muốn bỏ thêm vào bộ sưu tập cá nhân. Không phải có tiền là được, mà phải có thân phận mới có thể thu thập. Cho nên, cùng Nam gia bàn việc làm ăn, chẳng qua là bọn họ đang có mưu đồ về chính trị.

Cho dù Nam gia thế lực như vậy, nhưng cô cũng từng có thời gian sống đầu đường xó chợ.

Khi một gia tộc rung chuyển, những vẻ vang dang tiếng đều vô dụng. Muốn chân chính được bình an, cần xuất hiện một nhân tài, đứng đầu gia tộc, thủ đoạn mạnh mẽ cứng rắng thống trị.

Nam Hoài làm được. Nếu không, cô vĩnh viễn phải rời xa Uyển Đinh, không thể trở về quê cũ.

Vì vậy cô mới có thể như du khách, lẻ loi một mình đến Đài Châu. Chỉ cần dòng họ này cũng đủ để cô bình an vô sự.

Chuyện đêm nay làm cô nhớ đến anh trai.

Đến tột cùng là ai mới có thể khiêu khích với Trình Mục Dương?

Sáng sớm vì anh trai gọi điện đến mà cô tỉnh lại.

Chủ yếu là hỏi về hành trình của cô, khi nào thì trở về Vân Nam. Cô bâng quơ nói sơ qua ông Thẩm bỗng nhiên thay đổi hành trình muốn theo đường biển trở về nên cô phải ở lại. Nam Hoài trầm mặc vài giấy đột nhiên hỏi cô: “Có việc gì đặc biệt không?”

Cô suy nghĩ, cố ý không nhắc đến Trình Mục Dương.

Nhưng lại nhớ đến chiếc vòng ngọc của Thẩm gia, giọng nói có chút làm nũng: “Anh, gần đây có chiếc vòng phỉ thúy nào tốt không?”

Nam Hoài nở nụ cười nhẹ: “Sao đột nhiên lại thích nữ trang?”

Trước đây Nam Hoài có mời người về dạy cho cô cách phân biệt ngọc phỉ thúy, cô học rất đau khổ liền oán giận vài câu. Không nghĩ tới, Nam Hoài vốn rộng lượng lại nhớ đến việc nhỏ nhặt này.

Cô bất đắc dĩ thẳng thắn: “Em đã mang một chiếc vòng ngọc của Thẩm gia tặng người khác, muốn đền bù thôi mà.”

Nam Hoài đáp ứng thay cô hoàn trả món nợ này.

Trước khi ngắt máy, Nam Hoài nhắc nhở: “Hành trình lần này của Thẩm gia thực chất là một cuộc mua bán. Nhớ rõ anh nói, chỉ cần em trở về an toàn, những việc khác không được tham dự.”

—Hết chương 5—

***

Chú thích:

[1]: Khỉ Macasque là một loài khỉ đuôi ngắn sống phổ biến ở Đông Nam Á.

[2]: Từ gọi thân thiết của các bà lão Trung Quốc dành cho các bé gái.

[3]: Gỗ Hoàng Hoa Lê Hải Nam.

Hoàng hoa lê Hải Nam được liệt vào một trong bốn loại gỗ quý nhất theo quan niệm của người Trung Quốc (gồm Tử đàn, Hoàng hoa lê, Kê sí và Thiết lực).

Hoàng Hoa Lê là loại gỗ rất chắc, có độ dầu cao nên chống ẩm rất tốt; vân gỗ đẹp; mặt gỗ mịn và mềm mại “như da em bé”. Loại cây gỗ quý này chủ yếu được trồng ở đảo Hải Nam (miền nam Trung Quốc).

Theo thống kê, trên toàn thế giới chỉ có chưa đầy 10.000 món đồ nội thất làm bằng gỗ Hoàng Hoa Lê, trong khi nguồn cung loại gỗ này đang ngày một thu hẹp dần.