Này! Địa Phủ Ở Hướng Kia!

Chương 10: Phù hoa





Ta hứng thú dạt dào mà ở nơi xa nhìn hai người.

“ Ra là vậy, không nghĩ tới công ty thế nhưng chiêu mời đến một soái ca!” Liễu Vũ Hinh khó nén kinh diễm mà nói: “Hơn nữa ngươi vừa vào đến công ty họ liền cho ngươi diễn vai nam chính, tiền đồ của ngươi vô hạn rồi a!” Liễu Vũ Hinh vỗ vỗ bờ vai của hắn.

Vệ Giới thấy vậy nhanh nói: “Cùng đóng phim với Vũ Hinh tỷ là vinh hạnh của ta, công ty vì để mắt ta mới cho ta cơ hội, Vũ Hinh tỷ ngài là tiền bối, sau này thật nhiều chuyện còn muốn nhờ ngươi chỉ giáo nhiều hơn nữa mà.”

Cách nịnh bợ của Vệ Giới…… Đúng là chuyên nghiệp thật sự.

Liễu Vũ Hinh cũng nhoẻn miệng cười: “Đó là đương nhiên, cùng soái ca diễn cũng là vinh hạnh của ta, được rồi, mau vào đóng phim đi!” Nói xong, hai người liền sóng vai đi.

Nhìn Liễu Vũ Hinh một thân thướt tha sườn xám, tóc quăn bóng dáng, trong lòng ta càng thêm khẳng định.


Bởi vì, quá giống!

Vừa diễn vừa đúng lúc là phân cảnh: Mỹ lệ vũ nữ dụ hoặc công tử ngây ngô nhà giàu.

Liễu Vũ Hinh…… không, là Hướng Mộng Điệp trên người mặc vũ y hoa lệ, lay động dáng người dẻo ngọt, mai mắt như sóng, dụ hoặc tuyệt sắc thiếu niên trước mắt nàng ta.

Không thể phủ nhận, cho dù qua gần trăm năm, phong thái của nàng vẫn không hề giảm so với năm đó.

Rồi bờ môi đỏ của Hướng Mộng Điệp khẽ xẹt qua bên tai hắn, mang theo dòng khí nóng ái muội vô cùng.

Vệ Giới nâng lên đôi mắt mê ly, nhìn không chớp mắt về phía mỹ nhân trước mắt, hắn nuốt nuốt nước miếng, cầm lòng không nổi mà đứng lên, như muốn hôn môi nàng ta.

Hai người ánh mắt đối diện nhau liên tục không nghỉ, không khí chung quanh như đều trở nên khô nóng lên.

Thấy một màn như vậy, ta cả người đều hóa đá rồi, nhìn bộ dạng mê gái của Vệ Giới, ta có cảm giác giống như không phải hắn đang diễn phim.

---------

Chụp rồi diễn xong , Hướng Mộng Điệp nhiệt tình mà mời Vệ Giới ăn cơm, mà Vệ Giới cũng vô cùng tự nhiên mà đồng ý ngay, hắn ngược lại còn tỏ ra rất là đắc ý mà nhìn liếc ta một cái.

Ta không nên ở phim trường quá lâu vì Hướng Mộng Điệp chắc hẳn sẽ nhận ra ta, ta cần thừa dịp Hướng Mộng Điệp chưa phát hiện ra ta mà rời đi trước.

Còn tên Vệ Giới, nhìn cái điệu bộ tràn ngập tự tin đó của hắn, ta còn cần gì phải lo lắng nữa cho mệt.

Về tới khách sạn, Tiểu Ngũ không một tiếng động đột nhiên bay tới bên người ta:


“Tiểu Thiên tỷ, Vệ Giới ca ca đâu?”

“Cùng hẹn hò với mỹ nhân rồi.” Ta tức giận mà nói.

Tiểu Ngũ nhíu nhíu mày, hình như có phần lo lắng: “Để một mình Giới ca ca đi đối phó nữ quỷ kia có tốt không? Lỡ như nàng ta làm hại tới Giới ca ca thì sao?”

“Kẹ! Hắn tự xưng mình là thông minh tuyệt đỉnh mà. Còn thề son sắt là sẽ tự mình bắt nàng ta về Minh giới. Mà Hướng Mộng Điệp cũng không biết Vệ Giới, chắc hẳn sẽ không có việc gì đâu.” Ta nhìn tiểu nha đầu kia tràn đầy sự lo lắng trên mặt, không nhịn được cố an ủi.

“Chính là…… Giới ca ca…… Không được! Ta phải đi tìm Giới ca ca!” Tiểu Ngũ phồng má lên rồi liền xoay người liền bay rời đi.

“Ai! Tiểu Ngũ!” Ta hướng tới Tiểu Ngũ bóng dáng kêu lên, nhưng đã không còn thấy bóng dáng nàng đâu nữa, không khỏi trong lòng thở dài một hơi.

Có thể xảy ra chuyện gì đây? Ta không cho là đúng mà bĩu môi, rồi mới duỗi cái eo to lười biếng của mình, ta thấy bây giờ nên ngủ trưa một giấc là tốt nhất, mấy ngày này bị Vệ Giới sai vặt bôn ba khôn xiếc.

——----_---------

Nhà Hàng Pháp

Tiếng đàn ưu nhã cùng ánh nến lung linh u ám ấm áp phả lên khăn trãi bàn hoa ren hoa lệ, làm lóe lên các tia sáng lúc sáng lúc tối.

Bên cạnh bàn thủy tinh, trong ly nước còn dính bọt nước và một vài cánh hoa màu xanh , hương thơm ngào ngạt còn mang theo sự dụ dỗ vô hình.

“Vũ Hinh tỷ, nhà hàng này thật đúng là không tệ nha.” Vệ Giới thưởng thức chung quanh, thật lòng tán thưởng từ trong nội tâm.


Hướng Mộng Điệp cầm lấy ly pha lê rồi nhẹ nhàng nhấp một miếng, rồi mới hơi hơi mỉm cười: “Ngươi thích liền tốt”

“Đúng rồi, Vũ Hinh tỷ ngươi thích ăn cái gì, hôm nay ta đãi!” Vệ Giới nhiệt tình mà nói, đôi mắt hẹp dài yên lặng nhìn về phía mỹ nhân đang ngồi đối diện với mình. Gương mặt nàng ta u ám như có bóng ma ám vào.

“Ta không đói bụng……” Hướng Mộng Điệp sâu kín mà nói, thanh âm khàn khàn mà thấp.

Vệ Giới không khỏi sửng sốt, trong lòng dâng lên cảnh giác.

Hướng Mộng Điệp ha hả cười, nửa gương mặt như ngọc lúc ẩn lúc hiện bóng ma đen thui, chỉ thấy rõ đôi môi huyết hồng cùng cằm tái nhợt tinh tế, khuôn mặt nàng lúc sáng lúc tối, khôn kể quỷ dị.

“Cùng chết với ta đi!!.” Nàng nhẹ nhàng nói.

Vệ Giới đôi tay bắt đầu trở nên cứng đờ, không biết vì sao hắn cảm thấy có một luồng hàn ý đang đè trên thân.

Bởi vì, cái này nhà ăn quá mức an tĩnh, hơn nữa…… Không có một vị khách nào cùng phục vụ viên.