Này! Địa Phủ Ở Hướng Kia!

Chương 12: Về địa phủ





Ta cố tình nắm chặt Trượng tiên trong tay mạnh một chút mà nho nhỏ kêu lên:

"Hướng Mộng Điệp, Trấn Hồn Trượng đang ở trong tay ta, ngươi còn không chịu trói sao?"

"Sứ giả Cơ Tiểu Thiên?" Hướng Mộng Điệp hô hấp trở nên dồn dập, phảng phất nàng ta không hề nghĩ tới sẽ gặp lại ta ở đây.

Ta ngồi xổm xuống, nhìn nàng nói: "Nếu không phải ngươi không thành thật chạy trốn tới nhân gian, ta tưởng chúng ta cũng không cơ hội gặp mặt, ngươi đã chết còn lưu luyến nhân thế làm gì chứ, còn không mau cùng ta trở về đầu thai, như vậy ngươi sắp có thể đường đường chính chính tiếp tục làm người."


Hướng Mộng Điệp thảm đạm cười, gương mặt trắng bệch vô sắc diễm lệ thế nhưng có vẻ có chút tiêu điều, như hoa vô sắc bị gió lạnh tàn phá, yếu ớt mà tuyệt vọng:

"Cơ Tiểu Thiên, ngươi có biết ta vì sao lại tình nguyện mạo hiểm như thế để làm tức giận Minh Vương và về Dương gian không?"

"Bởi vì ngươi nghĩ tới trước kia ngươi có vô số nam nhân bị ngươi mê hoặc, cuộc sống choáng ngợp trong vàng son, lưu luyến cuộc sống tùy ý nơi phố thị" Ta nhàn nhạt trả lời.

"Không sai, cho nên ta sợ, ta sợ nếu lỡ uống canh Mạnh bà sẽ quên hết toàn bộ. Một lần nữa đầu thai liền không thể quay về cuộc sống như bây giờ nữa. Ta sợ mất đi dục vọng của mình, nếu không có dục vọng thì ta làm sao còn được nam nhân quỳ dưới váy mình nữa? Ta làm sao có thể trãi qua cuộc sống tiêu sái sung sướg nữa hả?" Hướng Mộng Điệp vô thần mà nhìn ta, vài sợi tóc mai phát rũ xuống, che lấn đi khuôn mặt tiều tụy mà ảm đạm của nàng ta.

"Ngươi không biết, ta từ nhỏ đã bị bán vào Lầu Xanh, năm ta mười lăm tuổi bắt đầu làm ca nữ, ta thích xinh đẹp quần áo, thích bọn nam nhân điên cuồng vì ta, bây giờ ngươi muốn ta vứt đi tất cả làm lại từ đầu, thực xin lỗi, ta vô pháp làm được!" Hướng Mộng Điệp cười nhìn ta, từ nàng đáy mắt, ta nhìn ra dục vọng xen lẫn khát vọng của một nữ nhân tham vọng.

"Cho nên ngươi hao tổn tâm cơ để phục chế lại cuộc sống như trước kia ư? Nhưng mà ngươi sớm đã chết, ngươi chỉ là một hồn phách, ngươi nên chết tâm đi"

Nàng ta không nói gì, chỉ là nhìn chằm chằm về phía Liễu Vũ Hinh đang nằm dài trên mặt đất, sâu kín mà nói: "Vốn dĩ ta có thể hoàn toàn chiếm thân xác của nàng, đáng tiếc bị các ngươi tìm được rồi, thất bại trong gang tấc." Nói xong, nàng bất đắc dĩ thở dài một hơi:

"Nàng ta thật thật sự giống như ta lúc trước, có suy nghĩ riêng độc lập."

"Ngươi thật sự mong muốn một cuộc sống phong ba như bây giờ đến thế ư?" Ta nhìn nàng, nặng nề mà hỏi.


Nàng nhìn về phía ta, khóe miệng giơ lên, giọng nói nhu mì như chém đinh chặt sắt: "Đương nhiên, ta thích cuộc sống như vậy đó."

Nữ nhân vì dục vọng mà sinh ra sẽ mãi mãi trầm mê trong dục vọng đó, luôn luôn cự tuyệt chối bỏ hiện thực.

"Nhưng khi ngươi được đầu thai một lần nữa ngươi sẽ có suy nghĩ khác thôi. Mộng Điệp à cuộc sống như vậy thật sự tốt ư? Cho đến khi ngươi già đi rồi không nơi nương tựa sẽ là lúc ngươi trở nên tàn lụi không còn ong bướm vay quanh nữa. Ngươi lúc còn tuổi trẻ có thể làm điên đảo chúng sinh, phóng túng bừa bãi sung sướng. Nhưng người không thể nào vĩnh viễn không già chết, là nữ nhân....không nên có cuộc sống như vậy." Ta nhàn nhạt nói, nàng ta nếu cứ nghĩ không thông thì sẽ vĩnh viễn không thể đầu thai.

Hướng Mộng Điệp ngơ ngác mà ngẩng đầu, khóe mắt còn có chưa khô nước mắt, trong mắt tràn đầy mê mang.

"Tin ta một lần, cùng ta trở về đi." Ta vươn tay về hướng nàng ta, nói.

Một cơ hội cuối cùng quyết định bởi sự lựa chọn của chính nàng ta.

Minh Vương đã nói nếu là kẻ chấp mê bất ngộ sẽ hồn phi phách tán, không thể vào luân hồi, vĩnh viễn không được siêu sinh.

Cuối cùng, Hướng Mộng Điệp chậm rãi đem bàn tay lạnh lẽo đặt lên lòng bàn tay ta, nàng ta mở đôi mắt hẹp dài vũ mị ra, bình tĩnh nhìn về phía ta: "Đa tạ ngươi- Cơ Tiểu Thiên."


Trong lòng ta thở phào nhẹ nhõm, hơi hơi mỉm cười, cầm lấy Trượng tiên hơi quơ lên điểm điểm đỉnh đầu nàng ta, trong nháy mắt nàng ta liền hóa thành một sợi khói nhẹ chui và Trượng tiên.

"Giới ca ca, ngươi không sao chứ!" Bên tai vang lên thanh âm nôn nóng của Tiểu Ngữ.

Vệ Giới còn đang trong trạng thái mê sảng được Tiểu Ngũ nâng dậy, ta vẻ mặt ghét bỏ mà nhìn về phía hắn: "Nếu không phải Tiểu Ngũ không yên tâm nên đi theo ngươi, rồi phát hiện ngươi bị dính bẫy của Hướng Mộng Điệp, sợ ngươi gặp bất trắc gì nên chạy tới để cầu xin ta tới cứu ngươi, thì ta nghĩ bây giờ ngươi đã hồn phi phách tán rồi !"

"Ai, ai biểu ngươi đi xen vào việc của người khác." Vệ Giới ngập ngừng nói, vẻ mặt mất tự nhiên.

" Ngươi còn được xưng mình là thông minh tuyệt đỉnh vô song, như thế nào? Nãy giờ có vui không?" . Hắn từng sai ta như kẻ hầu, bây giờ phải tới lượt ta nói móc hắn cho hả giận.