Nếu Yêu Anh Là Sai Em Nguyện Vì Anh Sai Cả Đời

Chương 47: Chúng Ta Đã Ly Hôn





Phong Đình Quận hoàn toàn không nghĩ đến mình sẽ tình cờ chạm mặt Thời Ngọc Minh.

Hơn nữa, còn ở tại nơi này.

Hôm nay anh vốn cùng Cố Quân Nhi ra ngoài dạo phố, những ngày vừa qua cô lúc nào cũng bám riết lấy anh hỏi về chuyện hôn lễ, khiến Phong Đình Quận tâm phiền ý loạn không thôi.

Hai người đến cửa hàng trang sức mua nhẫn, tiếp đến anh đưa cô về nhà, sau đó nhanh chóng báo bận rời đi.

Gần đây Phong Đình Quân cảm thấy thanh âm phát ra từ miệng Cố Quận Nhi giống như ma chú vậy.

Mỗi ngày cô đều thúc giục anh định ngày tổ chức hôn lễ, thu xếp mọi thứ ổn thỏa.

Hiện tại chỉ khi rời khỏi cô, lỗ tại anh mới được yên tĩnh.

Phong Đình Quân cảm thấy vô cùng lạ lẫm với thứ cảm xúc hỗn loạn trong lòng.

Lúc trước muốn nhanh chóng rời bỏ Thời Ngọc Minh, đặt ra giới hạn, tốt nhất chính là từ nay về sau đều không liên quan gì đến đối phương nữa.

Thế nhưng gần đây, suy nghĩ đấy lại dần phai nhạt đi.

Anh nhíu mày, có lẽ bởi vì sự ra đời của Phong Minh Nguyệt mà bản thân trong thoáng chốc mềm lòng.
Tuy nhiên, mỗi khi nhớ đến cái chết của cha mẹ, anh lại cảm thấy căm phẫn.

Chuyện này chắc chắn dính líu đến Thời Ngọc Minh.

Năm đó, tin tức về vụ tai nạn được kết án vô cùng qua loa.

Phong Đình Quân đã xem đi xem lại bản ghi chép đến hàng trăm lần, trong đó chỉ viết đại khái rằng hai xe tông trực diện vào nhau, khiến ba người tử vong ngay lập tức.

Nguyên nhân là bởi vì bố Thời Ngọc Minh say rượu lái xe, vậy nên mới dẫn đến thảm cảnh như vậy.

Điều khác thường ở đây là sau thi thể Thời Phong, bố Thời Ngọc Minh được tìm thấy thì thời gian thu xếp và hỏa táng diễn ra vô cùng nhanh chóng.

Anh linh cảm bên trong ắt hẳn còn nguyên nhân khác, vì thế thời gian gần đây anh kiên quyết muốn lần nữa lật lại án kiện, chỉ khi nào chân tướng được đưa ra ánh sáng thì bố mẹ mới có thể an lòng.

Đáng tiếc, bất luận thế nào thì việc bổ Thời Ngọc Minh trực tiếp gây ra cái chết cho bố mẹ anh là chuyện anh không bao giờ có thể tha thứ.

Anh có thể vì Phong Minh Nguyệt mà mềm lòng một lần nhưng tuyệt đối sẽ không vì thời Ngọc Minh mà dao động thêm lần nào nữa.

“Này, Đình Quân.

Cậu làm như vậy là không được rồi, bảo anh em tới đây vui chơi thư giãn, thế mà lại đem cả Ngọc Minh tới à?”
Người vừa lên tiếng là bạn thân thời đại học của Phong Đình Quân, Lộ Khánh Luân.


Đi cùng anh đều là những người bạn thân thiết, quen biết nhau đã gần mười năm.

Lộ Khánh Luân bật cười ha hả, vẫy tay với Thời Ngọc Minh, đôi mắt lộ ra vẻ nghiền ngẫm.

“Nhìn kìa, Minh Minh bây giờ đã lớn đến vậy rồi hả? Lần trước gặp nhau, em vẫn còn chưa tốt nghiệp, nhìn qua liền biết sinh viên.

Hiện tại đã thuần thục giống như người phụ nữ trưởng thành rồi, Phong Đình Quân phước ba đời mới theo đuổi được em đấy.”
Hồi cả bọn còn học đại học thường xuyên cùng nhau tụ tập đánh bida, mỗi lần đến nơi đều thấy Thời Ngọc Minh lẽo đẽo theo sau Phong Đình Quân, vậy nên hầu như ai cũng biết đến cô.

Thời Ngọc Minh thấy đối phương chào hỏi bèn lịch sự nở nụ cười, gật đầu.

“Chào anh Khánh Luân”.

“Được rồi.

Thật là, em đi bằng gì tới đây vậy? Tên Đình Quân chết tiệt, tại sao không chịu lái xe đến đón Minh Minh hả? Để con gái người ta một thân một mình xuất hiện ở chỗ này.

Em đừng lo, để anh giúp em dạy dỗ lại nó”.

“Bớt nói nhảm đi, ai dạy dỗ ai còn chưa biết đâu đấy? Thấy bóng được xếp gọn gàng trên bàn chưa hả?”
Phong Đình Vân cau mày, lườm Lộ Khánh Luân.

Anh nhún vai, bĩu môi.

“Ôi trời, nhìn kìa.

Minh Minh hiện tại chắc cũng không cần làm bài tập nữa đâu, đúng chứ? Mau tới đây, xem anh hôm nay làm sao hạ gục bạn trai em đây!”
“Cái gì, giờ này mà còn bạn trai gì nữa? Hai người bọn họ suốt ngày quấn lấy nhau, không chừng đã sớm kết hôn, sinh ra vài đứa nhỏ đáng yêu rồi ấy chứ”.

Phong Đình Quân vừa định mở miệng giải thích, thanh âm Thời Ngọc Minh chậm rãi vang lên, nhàn nhạt cùng xa cách.

“Bọn em đã ly hôn, hiện tại không còn quan hệ gì với nhau nữa ạ”
"Sao cơ...Li do là gì? Hôi đỏ mỗi ngày hai người còn cho bọn anh ăn cơm chỏ đó.”
Lộ Khánh Luân cùng những người khác nghe vậy đều sửng sốt trợn tròn mắt.

Thời Ngọc Minh mỉm cười dịu dàng, khéo léo chuyển dời đề tài, dáng vẻ vô cùng tự nhiên.

“Mọi chuyện hiện tại đều thuộc về quá khứ rồi, đều bỏ qua đi thôi.

Mọi người chơi vui vẻ, em xin phép về trước ạ.

Như Ý, bọn mình mau đi thôi.”
“Cứ vậy mà đi về luôn sao?”
Thấy Thời Ngọc Minh rảo bước về phía mình, Thẩm Như Ý hơi nghiêng đầu, thấp giọng hỏi nhỏ.


Cô nghe Như Ý hỏi vậy liền bật cười.

“Ở lại làm gì hả? Hiện tại toàn bộ chỗ này đều được đặt trước cả rồi.

Hơn nữa, mình phải đến bệnh viện xem mẹ như thế nào đã”.

Thẩm Như Ý gật đầu nhưng thanh âm vẫn lộ rõ vẻ hờn dỗi.

“Được, hôm nay xem như nhường bọn họ” “Thôi mà, chúng ta đi”.

Trương Khải Hưng ban nãy còn đối xử với Thời Ngọc Minh tràn đầy săn sóc nhưng hiện tại lại trầm mặc chẳng hé răng nửa lời.

Mọi người đều nhanh chóng rời khỏi, hiện tại chỉ còn mình cậu đứng yên tại chỗ.

Thẩm Như Ý bước đến, kéo tay đối phương.

“Còn đứng ngây ra ở chỗ đây chị nữa? Về thôi!”
Trương Khải Hưng như bừng tỉnh khỏi giấc mộng nhưng cậu không hề đi theo mọi người mà lại xoay người về phía Phong Đình Quân, thấp giọng hỏi.

“Tổng giám đốc Phong, anh cũng thích đánh bida nữa à?” “Cậu là ai?” Phong Đình Quân nhìn thoáng qua Trương Khải Hưng, nhíu mày âm thầm đánh giá.

“Tổng giám đốc Phong đứng ở nơi cao đã quen rồi, khẳng định sẽ không nhớ đến loại người tầm thường như tôi đâu.

Chẳng qua lần trước chúng ta từng chạm mặt trong một buổi tiệc rượu, tôi nhớ tổng giám đốc Phong còn dẫn theo cô bạn gái có cái tên vô cùng đẹp.

Sao hôm nay, anh lại không dẫn cô ấy đến đây?”
“Cậu nghĩ cậu đang nói chuyện với ai vậy hả?” Sắc mặt Phong Đình Quân đột nhiên trở nên khó coi.

“Tôi hoàn toàn không có ý gì hết.

Tôi chỉ cảm thấy giữa mình và tổng giám đốc Phong quả thật có duyên, đều vô cùng yêu thích trò chơi này.

Chi bằng, chúng ta so một trận?”
Trương Khải Hưng bất ngờ mở lời thách đấu khiến tất cả những người đang có mặt tại đây đều sững sờ.

Vốn dĩ tính tình cậu từ trước đến nay vô cùng cũng khôn khéo, vòng giao thiệp rất tốt.

Tại sao hôm nay đột nhiên lại trở nên thẳng thắn đến mức khó hiểu như vậy chứ?
“Đối phương là Phong Đình Quân đấy! Cậu chọc tức anh ta làm cái gì!”.

Người bên cạnh không nhịn được, lo lắng khuyên nhủ.

Tuy nhiên Trương Khải Hưng chỉ nở nụ cười vô hại, nhún vai trả lời.


“Tôi đương nhiên biết người trước mặt là Phong Đình Quân.

Nói đúng hơn, ở thành phố Hòa Vân này có ai mà không biết đến tên anh ta chứ.

Nếu những phương diện khác tôi đều không bằng được người ta thì thử một chút ở bộ môn bida này, hẳn vẫn ổn mà?”.

“Thật ngại quá, tôi và cậu không hề quen biết lẫn nhau.

Tôi nghĩ việc so tài thật sự không cần thiết đâu”.

“Tổng giám đốc Phong, đừng nói là anh sợ tôi đấy nhé?” Muốn khích tướng anh?
Phong Đình Quân bấy giờ mới cẩn trọng quan sát đối phương từ trên xuống dưới.

Người đàn ông trẻ tuổi trước mặt ngoại hình không tệ, gương mặt này ắt hẳn được vô số cô gái yêu thích.

Nhưng khí chất của đối phương vẫn thiếu đi vài phần trầm ổn, nghiêm túc.

“Nếu muốn đấu một trận, vậy tôi hi vọng cậu có thể đưa ra lí do thuyết phục được tôi”
“Tôi đang theo đuổi Thời Ngọc Minh.

Ban nãy nghe hai người nói chuyện qua lại thì phát hiện cô ấy hình như là...vợ trước của tổng giám đốc Phong? Lúc chúng tôi chơi, Ngọc Minh cũng từng nói qua kĩ thuật chơi bida là do anh dạy cho cô ấy.

Vậy nên tôi muốn mở mang tầm mắt, tiếp thu kiến thức một chút.

Tôi muốn xem, kỹ thuật của tổng giám đốc Phong đây rốt cuộc ghê gớm như thế nào?
Trương Khải Hưng mỉm cười nho nhã, tuy nhiên lại vừa thốt ra đều khiến mọi người sửng sốt, bắt đầu xì xầm bàn luận.

"Không phải thắng nhai Trương Khải Hưng này yêu từ cái nhìn đầu tiên chứ hả? Chỉ mới vừa gặp nhau thôi mà!”.

“Tôi chơi với Khải Hưng lâu như vậy rồi, chưa từng thấy qua dáng vẻ này bao giờ.

Nếu đoán không sai thì quả thật...chìm đắm trong tình yêu rồi!”
“Chìm đắm thì chìm đắm nhưng lại chọn trúng người đã trải qua một đời chồng.

Loại hình phụ nữ thế này, giống như cống ngầm so với đại dương vậy.”
“Cậu nói ai là cống ngầm hả?” “Cống ngầm, đang ám chỉ ai đấy?”
Ở phía xa đồng loạt vang lên thanh âm một nam một nữ.

Đối phương bị quát nạt liền co rúm cả người lại, nhanh chóng ngậm miệng.

“Xin lỗi, do tôi lỡ lời.

Ý tôi hoàn toàn không phải vậy.”
“Trải qua một đời chồng thì có vấn đề sao? Cuộc sống ai mà chưa từng gặp qua vài tên đàn ông chẳng ra gì? Có thể ly hôn với loại đàn ông như thế mới là chuyện tốt đẹp đấy.

Rời khỏi mấy tên bạc tình, sau đó bắt đầu cuộc sống độc thân vui vẻ.

Cái loại người tư tưởng cổ hủ như cậu, bao nhiêu tuổi rồi mà còn kì thị phụ nữ ly hôn hả? Cậu có giỏi thì đem trinh tiết, danh dự phụ nữ đặt lên bàn thờ luôn đi!”
Thẩm Như Ý tức giận hừ vài tiếng, miệng hé ra liền nói liên thanh không ngừng nghỉ.

Mà sắc mặt Trương Khải Hưng cũng trở nên lạnh lùng, nghiêm giọng.


“Sau này nói chuyện thì cẩn thận mồm miệng một chút” “Xin lỗi cô Thời, tôi..”.

“Không có gì.

Cậu Trường, chúng ta đi thôi.

Ban nãy chơi cùng mọi người, tôi cảm thấy rất vui.

Hiện tại chúng ta cũng nên rời khỏi.”
“Ừm, vậy chúng ta đi”.

Thời Ngọc Minh hoàn toàn không để ý đến những lời vo ve ngoài tại kia, cô quay về phía Trương Khải Hưng, bày tỏ ý muốn trong lòng.

Nếu người đẹp đã mở lời, cậu chỉ đành đồng ý.

Tuy nhiên vừa đi được vài bước, Trương Khải Hưng liền bị gọi lại.

Phong Đình Quân vươn tay cầm lấy cây cơ, nhếch môi.

“Hóa ra là cậu Trương? Nếu cậu nhiệt tình muốn so tài như vậy tôi đương nhiên không thể từ chối rồi.

Không biết cậu Trường muốn chơi theo kiểu nào đây?”
“Bình thường tổng giám đốc Phong chơi làm sao?” “Hai người một đôi, phân thắng thua bằng tỉ số”.

“Được, quy tắc đơn giản rõ ràng, đỡ mất thời gian.

Cô Thời, chúng ta một đội nhé?”
Trương Khải Hưng mỉm cười, vươn tay ngỏ ý chờ đợi.

Thời Ngọc Minh vẫn đứng yên tại chỗ nhưng cô cảm nhận được tầm mắt Phong Đình Quân chăm chú dán chặt vào mình, ánh mắt nóng bỏng như thể muốn đục lỗ trên người cô vậy..

Thời Ngọc Minh bất giác thấy buồn cười quá đỗi.

Phép khích tướng của Trương Khải Hưng vụng về thế này, người lăn lộn trên thương trường nhiều năm như Phong Đình Quân làm sao có thể nhìn không ra.

Vậy mà cuối cùng lại bị đối phương khích tướng, sau đó chấp nhận thi đấu.

Đúng là có bệnh!
“Không được rồi.

Cậu Trường và Như Ý chơi cùng nhau, được chứ? Tôi muốn ra ngoài nghỉ ngơi một chút”
Trương Khải Hưng còn chưa kịp mở lời thì Phong Đình Quân đã bật cười, ý tứ châm chọc hiện rõ trong lời nói.

"Thế nào, cô Thời đây chịu thấy khó mà lui rồi à? Cũng đúng thôi, kỹ thuật hiện tại của cô đều do một tay tôi chỉ dạy.

Thách đấu với tôi, e rằng các người không thắng nổi đâu.”
“Tổng giám đốc Phong, nếu như tôi thằng anh thì sao?” Thời Ngọc Minh quả thật bị thái độ trẻ con của Phong Đình Quân chọc cho bật cười.

- --------------------.