Nguyên Thuỷ Đại Thiên Tôn

Chương 43: Người Thần Bí Nhìn Trộm



Tại thời khắc 3 cái thân ảnh kia ngã xuống. Thiên địa bỗng nhiên yên tĩnh đến lạ thường.

Ngay lúc này đây, từ trên thiên kính nhìn cảnh tượng này, không biết bao nhiêu người khiếp sợ. Các tông môn lão tổ đều run rẩy sợ hãi. Bọn hắn trong lòng lúc này chỉ có vô tận sợ hãi cùng kinh ngạc. Bởi vì bọn hắn một đời này mục tiêu chính là ngày nào đó đăng lâm thần vị, thoát khỏi phàm nhân kiếp. Thành thần, bọn hắn có thể đứng trên thế gian, quyết định ức vạn sinh linh số mệnh, nhận được chúng sinh triều bái.

Thế nhưng kết cục hôm nay, để cho bọn hắn hoàn toàn tuyệt vọng. Tại trong bọn hắn suy nghĩ, thần chính là vô địch. Thế nhưng là hôm nay, ngay tại trước mắt bọn hắn, 3 vị thần cứ như vậy bị người đánh giết. Hơn nữa là còn bị đồ sát.

Nhìn lại thân ảnh áo trắng kia. Giờ phút này không có ai dám nói lấy một câu, bởi vì bọn hắn hiện tại đều biết, Tinh Vẫn Các có một vị tồn tại vô cùng khủng bố, có được thực lực đồ thần. Ngay lập tức, từ trên đại lục vô số thiên kính đang nhìn về nơi này đều nhao nhao thu hồi, bởi vì bọn hắn không dám nhìn, cũng vì sợ hãi, sợ hắn không vui mà tìm đến, khi đó đôi với bất kỳ cái nào tông môn, cương quốc đều là đại nạn.

Giờ đây phiến đại địa xung quanh Tinh Vẫn Các đã bị thần huyết nhuộm đỏ. Cái này cũng không phải vì bọn hắn 3 người máu nhiều đến như vậy, mà bởi vì bọn hắn đều là thần, lực lượng vô cùng cường đại. Nói không ngoa, một giọt thần huyết của bọn hắn nếu nhỏ xuống biển đều có thể đem 10 vạn dặm biển đều nhuộm đỏ.

Trong thời gian ngắn ngủi vài canh giờ. Xung quanh Tinh Vẫn Các mọc lên vô số thảo dược trân quý. Thiên địa linh khí cũng vì đó mà dồi dào gấp mười lần. Cái này để vô số người thèm đỏ mắt. Thế nhưng đỏ mắt thì đỏ mắt. Cũng không có ai dám tới nhổ lấy chỉ một cây thảo dược. Bởi vì Tinh Vẫn Các địa bàn giờ này phái ra rất đông đệ tử đi thu thập thảo dược. Bọn hắn cũng cử ra mấy vị vô cùng cường đại lão tổ đi thu thập thần thi. Dù sao thần thi chính là một cái khổng lồ kho tàng. Thần huyết, thần nhục, thần cốt, da lông của thần đối với tu sĩ đều là vô giới chi bảo.

Trong thời gian ngắn ngủi mấy ngày, Tinh Vẫn Các cương thổ linh khí thiên địa hội tụ ngày càng nhiều, hơn nữa linh khí cũng vô cùng thuần khiết. Nơi này bỗng chốc trở thành một cái thánh địa tu luyện.

Cực huyền giới lúc này trong các tông môn quốc gia đều có lệnh cấm tất cả đệ tử cùng truyền nhân không được cùng Tinh Vẫn Các đệ tử gây chuyện. Bởi vì bọn hắn biết, không bao lâu nữa Tinh Vẫn Các sẽ quật khởi vô cùng mạnh mẽ.

Cùng lúc này, ngày ngày đều có từng cái từng cái môn phái sứ giả, cùng quốc gia sứ giả dẫn đoàn đến bái phỏng cùng đưa lễ vật cho Tinh Vẫn Các. Tất cả đều là tây vực môn phái. Bọn hắn biết không bao lâu nữa Tinh Vẫn Các sẽ là tây vực bá chủ, không ai có thể lay chuyển bọn hắn địa vị.

Cuối cùng gần 1 tháng sau đó. Tại trên bầu trời xuất hiện một cái vô cùng khổng lồ thần hạm. Thần hạm này cũng chiếc thần hạm bị đánh rớt ở sa mạc tây vực kia chính là giống nhau như đúc. Không nghi ngờ gì chính là người của Nhật Nguyệt Thần Giáo tới tiếp đón đám người đang gặp nạn kia.

Trông thấy chiếc thần hạm này xuất hiện. Tử Nghiên đi tới trước mặt Doanh Thiên hành lễ. Sau đó ngập ngừng như muốn nói gì.

Doanh Thiên lúc này đang nằm dài trên một chiếc võng. Hắn bỏ vào miệng một quả nho sau đó nói:”Thế nào, muốn cùng bọn hắn từ biệt”.

Tử Nghiên đáp:”Chính là”.

“Đi thôi, về sớm” Doanh thiên hời hợt đáp một câu rồi nâng lên chén rượu tự mình uống.

Tử Nghiên cúi đầu tạ hắn sau đó rời đi. Nàng muốn cùng chính mình chư vị thúc bá, chư vị sư huynh muội từ biệt trước khi bọn hắn rời đi.

Tử Nghiên rời đi không lâu sau đó. Doanh Thiên đang nhắm nghiền đôi mắt của mình chậm rãi mở ra. Trong con mắt của hắn thâm thuý không gì sánh được. Cuối cùng hắn chậm rãi mở lời.

“Lần thứ 300”. Doanh Thiên đột nhiên nói câu này giống như cho ai đó nge. Thế nhưng là trong cái biệt uyển này vốn không có người thứ hai ngoài hắn ra. Sau đó hắn lại nói tiếp:”đây là lần thứ 300 người nhìn lén ta, tại trước đây thời điểm người nhìn lén ta đều tại lúc ta chuyển thế trùng tu, hoặc là thời điểm tịch diệt kiếp”.

Ngay lúc này, tại trong Thời Gian Trường Hà, một cái mờ ảo thân ảnh đứng bên trong dòng sông thời gian, trước mắt hắn là hình ảnh Doanh Thiên đang nằm đó. Giờ phút này nge được lời Doanh Thiên, thân ảnh này cũng có chút rung động. Người này không có nghĩ tới hắn lại bị phát hiện. Nhưng sau đó người này cũng hiểu được, dù sao đạt đến bọn hắn cấp độ này đều rất nhạy cảm, cho dù là đứng trong Thời Gian Trường Hà nhìn trộm đều không có thoát khỏi bị cảm ứng.

Thật ra, đúng như lời Doanh Thiên nói, hắn chính là từ trong Thời Gian Trường Hà nhìn trộm Doanh Thiên. Người này thi triển vô cùng nghịch Thiên thủ đoạn thời gian tiến vào trong Thời Gian Trường Hà tiến hành quan sát Doanh Thiên.

Người này đi xuyên tới một cái kỷ nguyên xa xưa quan sát Doanh Thiên, sau đó hắn dần dần trôi về tương lai tổng cộng chính là 300 lần nhìn trộm. Mỗi thời điểm hắn dừng lại quan sát Doanh Thiên chính là lúc Doanh Thiên thực hiện chuyển thế trùng sinh, hoặc là Tịch Diệt kiếp thời điểm. Khi đó Doanh Thiên khônh có tinh lực đi chú ý hắn.

Thật ra mỗi lần bị nhìn lén, Doanh Thiên đều biết, chỉ là mỗi lần như vậy hắn đều đang tập trung việc khác nên không có cùng hắn lật tẩy. Lần này thì khác, Doanh Thiên cũng không có thích bị người dòm ngó.

“Ngươi đến cùng là ai, vì sao lại muốn nhìn trộm ta” Doanh Thiên chậm rãi hỏi. Sau đó hắn lại nói tiếp,:”Ta cảm nhận được đồ vật kia, cũng cảm nhận được ngươi hình dáng. Ta thắc mắc là làm thế nào ngươi có món đồ kia”.

Món đồ kia chính là thuộc về Doanh Thiên. Mặc dù chưa rõ làm thế nào mà người này có được món đồ thuộc về Doanh Thiên, thế nhưng Doanh Thiên biết được, người này có thể nhìn trộm được hắn đều là dựa vào món đồ này. Bởi vì muốn ngược dòng về quá khứ nhìn một ai đó thì điều kiện là phải có được một đồ vật của người kia.

Giống như Doanh Thiên chính là dựa vào Đế Diễm mới tìm thấy hình ảnh của Viêm Đế trong Thời Gian Trường Hà.

“Mặc kệ ngươi là ai, thế nhưng là ta cảm nhận được, tương lai không xa chúng ta liền sẽ gặp lại nhau, khi đó, thứ đồ kia ta sẽ thu hồi”. Nói đoạn vung tay lên, ngay lập tức hình ảnh trước mắt người kia liền bị xoá nhoà không còn thấy gì.

Cuối cùng người này cũng rời đi Thời Gian Trường Hà.

Về phần Doanh Thiên, hắn nhẹ nhàng nâng thêm một chén rượu, sau đó hắn lẩm bẩm:”Có chút ý tứ”. Rồi mỉm cười tiếp tục nằm xuống nhắm mắt.

Cuối ngày, một chiếc thần hạm phá không mà rời khỏi Cực Huyền Giới. Cùng lúc chiếc thần hạm này rời đi. Treo trên thiên không cái thủ ấn kia cũng theo đó mà tiêu tán. Cái này chính là đem áp lực trong lòng vô số người giải toả. Bởi vì bọn hắn luôn lo sợ sẽ có một ngày cái thủ ấn kia rơi xuống đè bẹp bọn hắn.

Đêm đó, Mộng Điệp từ bên ngoài tiến vào biệt uyển. Nàng nhẹ nhàng gọi:”Công Tử, việc người giao, ta đã làm xong”.

“Tốt, Đưa nàng vào”. Doanh Thiên không có mở mắt nhẹ giọng nói.

Chỉ thấy từ bên ngoài đi vào một cái nữ tử. Nữ tử này ăn mặc chính là mạnh bạo, có chút hở hang, thế nhưng là mỗi chỗ hở đều khoe ra một cái tuyệt mỹ đường cong. Khuôn mặt nàng này cũng cùng một dạng nghiêng nước nghiêng thành. Cùng mộng điệp so sánh chính là không có thua kém. Đặc biệt là mái tóc của nang có một đoạn tóc trắng muốt. So Doanh Thiên một mái tóc trắng này còn muốn trắng.

Nàng chính là Tuyết Ngạo Linh. Ngay từ lúc gặp nàng ở nơi thần hạm rớt xuống. Doanh Thiên đã muốn đưa nàng về làm Đế Kiếm.

Bởi vì hắn hiện tại thật sự rất cần người, hắn đã quyết định bồi dưỡng một đám thủ hạ mới vì hắn làm việc. Bởi vì tương lai hắn thật sự rất nhiều việc cần làm. Kẻ thù của hắn cũng không có cái nào yếu đuối. Vì thế hắn cần thật kĩ lưỡng chuẩn bị. Hắn muốn ngày hắn lần nữa đăng lâm thiên địa. Thiên địa đều vì đó mà khiếp sợ.

Tuyết Ngạo Linh giờ phút này cũng không còn vẻ kiêu ngạo như trước. Mà thay vào đó là một bộ thành thật nge lời. Doanh Thiên hài lòng nhìn qua nàng sau đó gật đầu:”Thiên Phú không tệ, đặc biệt chính là cùng ta có duyên, ngươi thích hợp làm kiếm cho ta, vậy từ nay ngươi là Tuyết Linh Đế Kiếm của ta”. Nói đoạn đưa cho nàng một thanh kiếm.

Tuyết Ngạo Linh nhận kiếm cúi đầu nói:”Tạ công tử ban ân”. Sau đó nàng nhìn lên kiếm, đó là một thanh màu đen kiếm, kiếm này mỏng vô cùng, chính là so với những thanh kiếm bình thường đều mỏng gấp mười. Kiếm thể màu đen tuyền, trên lưỡi kiếm có từng đường vân màu nâu mỗi thời khắc đều đang luân chuyển. Tựa hồ mỗi đường vân đều đang ẩn chứa lấy vô thượng đại đạo cùng lực lượng vô cùng mạnh mẽ.

Tuyết Ngạo Linh tò mò hỏi:”Công tử, kiếm này tên gì”.

“Ân, nó gọi là Dạ Kiếm”. Doanh Thiên hời hợt đáp lời.

“Dạ Kiếm?” Tuyết Ngạo Linh lần nữa cảm tạ sau đó lui ra ngoài. Chỉ còn Doanh Thiên cùng Mộng Điệp.

Lúc này Mộng Điệp mới lên tiếng hỏi. “Công tử, tiếp theo chúng ta sẽ làm gì”.

“Cũng đã đến lúc cần hoạt động rồi, bắt đầu tu luyện” Doanh Thiên ngồi dậy vươn vai mỉm cười nói.

Mộng Điệp có chút ngạc nhiên, dù sao nàng chưa từng thấy Doanh Thiên tu luyện qua. Nàng vốn nghĩ Doanh Thiên chính là không cần tu luyện. Dù sao hắn đã vô địch.

Thế nhưng sự thật là. Doanh Thiên trước giờ đều dựa vào bộ thân thể mới này của hắn và lực lượng đại đạo. Bộ thân thể này của hắn chính là một bộ thân thể từ vô số trân bảo uẩn dưỡng 3 cái kỷ nguyên mà thành. Nói một cách nào đó chính là bộ thân thể này có lực lượng rất khủng bố. Có thể dễ dàng cùng thiên địa hoà hợp. Hơn nữa Doanh Thiên tu luyện đại đạo thiên địa đều đến đỉnh phong. Vì thế hắn có thể điều động thiên địa lực lượng. Vì thế hắn cần tu luyện, một là để khôi phục thời kỳ đỉnh phong. 2 là gia tăng lực chiến đấu. 3 là để hắn linh hồn cùng bộ thân thể mới này hoà hợp hoàn mỹ. Dù sao đây cũng không phải bản thể của hắn. Độ dung hợp chưa có đạt tới hoàn mỹ.

....

Xin lỗi ae. Mình trở lại r đây. Hơn tháng qua công việc của mình rất vất vả. Đến mức k thể viết đc chữ nào. Mệt mỏi. Cuối cùng cũng đã qua thời gian khó khăn nên mình tiếp tục viết truyện. Mong ae ủng hộ tiếp. Một tháng qua dù mình k viết. Nhưng mình cũng đã tranh thủ lên kế hoạch cho truyện, lên kế hoạch cốt truyện cùng suy nghĩ đào vài cái hố cho ae nhảy. Từ giờ mình sẽ cố gắng môtk ngày một chương hoặc 2 ngày một chương tuỳ vào tình hình công việc. Mong ae ủng hộ nhé