Sống Lại Để Chuộc Lỗi

Chương 3: Thông báo



Trữ Phong cầm những đồ mình mua được trở về bệnh viện, Dung Tuân đã được sắp xếp vào phòng bệnh. Hắn nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, trong phòng thực yên tĩnh, ánh đèn sáng tỏ, khiến căn phòng càng trở nên lạnh lẽo. Nhẹ nhàng đặt đồ vật trên tay xuống, Dung Tuân cũng chưa tỉnh, túi dịch truyền còn hơn phân nửa, hẳn là vừa thay. Ấn đường Dung Tuân nhăn lại, hiển nhiên là ngủ không được yên ổn, cũng không biết là mơ thấy ác mộng hay do thân thể khó chịu.

Tống Bân an bài cho Dung Tuân ở một phòng đơn, diện tích không lớn nhưng đầy đủ tiện nghi, buồn vệ sinh ở trong phòng cũng đầy đủ. Tuy nhiên chỉ có một giường, Trữ Phong muốn nghỉ ngơi cũng chỉ có thể ngủ ở sô pha. Trữ Phong mở đèn ngủ trên đầu giường, tắt đèn phòng. Ánh sáng dần tối xuống, cảm giác thoải mái hơn không ít. Kéo màn lên, Trữ Phong ngồi trên mép giường, nhìn vào ấn đường chưa giãn ra của Dung Tuân, hắn dịch dịch góc chăn.

Việc trọng sinh trở về là việc ngoài dự kiến, nhưng đồng thời cũng là ông trời cho hắn một cơ hội, cơ hội chuộc lại tội lỗi. Hắn sẽ không tái phạm lại sai lầm trước kia, hắn cần phải hảo hảo vì về sau mà tính toán, đây không chỉ vì bản thân hắn mà càng là vì Dung Tuân. Trữ Phong rất rõ ràng, đời này hắn nhất định phải bồi thường cho y, hắn muốn cho cậu một cuộc đời thật tốt đẹp, đây là hắn nợ y, cũng là điều mà cậu đáng được nhận.

Nhưng để cho Dung Tuân có một tương lai tốt đẹp, đầu tiên phải có nền tảng kinh tế vững chắc. Cơ sở kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng, đây là một lý luận có thể áp dụng trên nhiều khía cạnh. Chỉ khi hắn có năng lực, mới có thể vì tương lai của cậu mà lót đường, cậu mới có thể đi một cách thuận lợi.

Đời trước, thành tích của hắn không thể thi đỗ đại học trong nước, vì vậy trong nhà liền đưa hắn ra nước ngoài học. Học ở trường đại học nước ngoài hắn cũng không nghiêm túc học được mấy ngày, đến lúc tốt nghiệp ngoài trừ việc cầm văn bằng tốt nghiệp thì không học được cái gì. Sau đó về nước, hắn lại ôm tâm tình vui chơi mà vào giới giải trí, kết quả ngoài dự kiến mà như cá gặp nước. Gen di truyền đúng là một điều kỳ diệu, hắn giống mẹ mình, vô cùng có thiên phú diễn xuất, liền không cần xuất thân chính quy, chỉ cần trải qua huấn luyện đơn giản sau đó, diễn xuất so với diễn xuất chính quy không hề thua kém, thậm chí còn có linh tính hơn. Hơn nữa còn có trong nhà làm chỗ dựa ở phía sau, con đường làm diễn viên của hắn đi thật sự thuận lợi, năm thứ nhất đạt giải diễn viên mới xuất sắc nhất, năm thứ năm trực tiếp trở thành ảnh đế, có thể nói là hắn so với đám diễn viên khác phát triển tốt nhất. Năm hai mươi sau tuổi, hắn dựa vào một bộ phim nghệ thuật, thuận lợi đạt hai giải thưởng quốc tế nam chính xuất sắc nhất, nhảy vọt trở thành diễn viên nam nổi tiếng nhất trong nước.

Ngoài trừ diễn viên, Trữ Phong trước mắt không nghĩ được việc gì kiếm ra tiền, cho nên đời này hắn sẽ tiếp tục đi trên con đường này. Giới giải trí tuy rằng loạn, nhưng dễ sống, giao thiệp lại rộng, đến lúc đó hắn vì Dung Tuân mà lót đường cũng sẽ trở nên dễ dàng hơn chút.

Về những việc khác, liền đi một bước tính một bước vậy. Tóm lại, sau khi xem tiểu thuyết mà Dung Tuân để lại, có thể thấy được lần trọng sinh này là cơ hội mà ông trời trên cao chiếu cố hắn. Ít nhất hắn có cơ hội chuộc lại sai lầm, sẽ không sống cả đời trong tiếc nuối. Cũng sẽ không để cho thứ tình cảm khiến hắn rung động kia của Dung Tuân không được đáp lại.

Dung Tuân lúc này kêu lên một tiếng, mí mắt hơi hơi giật giật, ngay sau đó chậm rãi mở mắt ra. Trữ Phong thấy cậu tỉnh lại, nhanh chóng đứng lên chạy tới, phía trước nhìn một chút, nhẹ giọng hỏi: "Tỉnh rồi? Có chỗ nào thấy không thoải mái không?"

Dung Tuân đang ý thức mơ mơ màng màng ý, nghe thấy thanh âm tựa hồ thanh tỉnh lại, mở to mắt ngơ ngẩn nhìn Trữ Phong hai giây, sau đó giống như nhớ ra cái gì, liền nắm lấy chăn hướng về phía bên trong trốn, hình như rất sợ Trữ Phong, lại giống như căn bản không muốn nhìn thấy hắn.

Trữ Phong nhanh tay lẹ mắt đưa tay bắt lấy cánh tay đang cắm kim truyền của cậu, nhẹ giọng nói: "Đừng sợ, tôi sẽ không lại làm tổn thương cậu." Bị Trữ Phong bắt được tay, Dung Tuân vội giãy giũa đến lợi hại, hô hấp cùng dần trở nên nặng nề. Trữ Phong thấy vậy lại không giận, chỉ vỗ nhẹ chăn của Dung Tuân, nói: "Câu đừng lộn xộng, trên tay vẫn còn kim truyền, cẩn thận kim bị lệch."

Dường như trong chăn tìm được cảm giác an toàn, Dung Tuân cũng không giãy giũa kịch liệt nữa, nhưng Trữ Phong vẫn cảm giác được cậu muốn rút tay đang bị hắn nắm trong chăn.

Trữ Phong trong lòng thở dài, là hắn làm sai trước, giờ Dung Tuân có muốn đánh hắn thì hắn cũng sẽ không đánh trả. Ngồi trên mép giường, Trữ Phong nhẹ nhàng vỗ vỗ Dung Tuân nói: "Trên tay cậu còn kim truyền, không thể lộn xộn. Ngoan ngoãn, tôi sẽ buông tay ta được không?" Sau một lát, chăn giật giật, Trữ Phong biết Dung Tuân gật đầu đồng ý. Lúc này mới buông tay Dung Tuân ra mà đặt yên ổn trên mép giường, sau đó mở miệng hỏi: "Có đói bụng không?"

Dung Tuân không nói gì, chỉ là cố gắng cuộn người trong chăn, tựa như một thú nhỏ mất đi bảo hộ tìm được một nơi để phòng ngự. Trữ Phong nhìn cậu trốn như vậy, rất muốn tát cho mình một cái, hắn năm đó rốt cuộc khốn nạn đến mức nào lại làm ra chuyện này. Lúc trước Dung Tuân đã làm thế nào để vượt qua thời kỳ này, hắn nghĩ cũng không dám nghĩ.

Chăn thỉnh thoảng lại lay động một chút, Trữ Phong nhăn mi lại, lo lăng liệu có phải Dung Tuân bị sốt lạnh đến phát run: "Lạnh không?" Nhưng cậu cũng không trả lời. Trữ Phong cảm thấy như vậy không ổn, nhỡ đâu lạnh đến phát run, phải chạy nhanh đi tìm bác sĩ đến xem, vì thế cũng không lo Dung Tuân chống cự, đem chăn từ trên người cậu kéo xuống, vậy mà đập vào mắt hắn chính là khuôn mặt đầu nước mắt của cậu. Trong lòng hắn đau đớn một trận, duỗi tay lau nước mắt trên mặt cậu, nhưng càng lau lại càng chảy ra nhiều, căn bản lau không hết...

"Thật xin lỗi." Trữ Phong dừng động tác nói. Dung Tuân cũng không nhìn hắn, chỉ là nằm yên trên giường nói ra câu gì đó. Thanh âm rất nhỏ, nhưng hắn nghe được, cậu là đang hỏi hắn: "Vì cái gì?"

Trữ Phong kéo gối, nâng đầu Dung Tuân đặt lên trên để cậu có thể thoải mái hơn một chút. Trầm mặc một lát, mới trả lời: "Dung Tuân, anh thích em." (từ đoạn này mình thay đổi xưng hô nhé)

Dung Tuân sửng sốt một chút, cũng quên việc rơi nước mắt, trừng mắt mang theo đôi mắt ngập nước nhìn Trữ Phong, như không thể tin được hắn lại nói vậy. Hắn thích cậu sao? Cái đáp án này Trữ Phong trong lòng hiểu rõ, hắn là không chán ghét cậu, hắn đau lòng cậu, nghĩ muốn bảo hộ, yêu quý cậu...Nhưng đây không phải tình yêu. Hắn đây chỉ là gần thích mà thôi, cũng không phải yêu, mặc dù tình cảm của Dung Tuân khiến hắn rung động, khiến hắn hối hận nhưng hắn không thể tự lừa chính mình, kia không phải là yêu, ít nhất hiện tại không phải.

Mà sở dĩ hắn nói vậy, cũng để đưa ra một đáp án hợp lý nhất. Đời trước, chuyện này khiến Dung Tuân bị trầm cảm. Tới lần này, hắn sẽ không để chuyện này xảy ra. Đời này hắn nhất định phải bồi thường cho cậu, vì vậy mặc dù không phải là tình yêu, hắn cũng sẽ không bỏ rơi Dung Tuân, đây là hắn tự chuộc lỗi, cũng là thành thật nghĩ muốn đề bù cho cậu.

"Thật...thật vậy không?" Dung Tuân nhìn hắn có điểm ngẩn ngơ.

"Ừm, bằng không làm sao anh có thể làm chuyện đó với em?" Trữ Phong cố gắng dùng giọng điệu ôn nhu nhất nói: "Xin lỗi, anh biết anh đã dùng phương pháp kém cỏi nhất làm tổn thương em, anh sẽ chịu trách nhiệm. Hôm nay anh cùng cha có chút tranh cãi, tính tình không tốt, nhìn thấy em quần áo không chỉnh tề, anh nhất thời không cầm lòng được...Xin lỗi..."

"Anh hôm nay như vậy...Em rất sợ..." Nước mắt Dung Tuân lần nữa chảy ra. Nếu đổi lại người khác đứng trước mặt Trữ Phong khóc nhiều như vậy, hắn đã sớm không kiên nhẫn. Nhưng đối phương là Dung Tuân, hắn một chút cũng không cảm thấy phiền. Thông qua bộ tiểu thuyết, hắn nhìn ra cậu vốn là một người rất tinh tế, hơn nữa hôm này gặp phải sự tình này, còn không để cho cậu phát tiết một chút sao? Thật sự đem cảm xúc thể hiện ra mới là tốt nhất, nghẹn lại càng dễ xảy ra vấn đề.

"Là anh sai. Về sau sẽ không như vậy nữa." Trữ Phong kéo chăn đắp cho Dung Tuân, cậu tuy rằng đang mặc quần áo bệnh nhân nhưng buổi tối lạnh, không đắp chăn không được: "Em lại tin tưởng anh một lần, được không?"

Dung Tuân nắm tay áo, nhẹ nhàng gật đầu. Điều này càng khiến cho Trữ Phong cảm thấy chua xót, một người lương thiện như Dung Tuân lại bị hắn hại cho thảm như vậy, việc này làm cho cảm giác tội lỗi trong lòng hắn không những không giảm bớt mà càng tăng thêm.

Chờ cho cảm xúc của Dung Tuân ổn định lại, Trữ Phong lấy một chiếc khăn đã giặt qua nước ấm lau mặt cho cậu, vết xanh tím ở khóe miệng và ở trán thật chướng mắt, hắn nhẹ tay lau, cố gắng không làm cho câu bị đau. Sau khi lau mặt xong, Trữ Phong mới nói: "Em bị sốt, ở lại bệnh viện nghỉ ngơi hai ngày, khỏe mới có thể về trường. Mấy ngày nay ăn uống thanh đạm một chút, chăm sóc bản thân khỏe hẳn. Có đói bụng không? Anh có mua chút cháo, muốn ăn không?"

Dung Tuân lắc đầu, hắn hiện tại không muốn ăn uống gì cả. Trữ Phong nghĩ cậu cơm tối đã không ăn, giờ lại không ăn gì, đối với dạ dày không tốt liền nói: "Ăn một chút thôi có được không? Có sức lực thì mới có thể khỏe nhanh được."

Dung Tuân nhìn ánh mắt đầy quan tâm của Trữ Phong, cuối cùng cũng gật đầu. Trữ Phong mỉm cười nâng cậu dậy, sau đó đặt gối cho cậu dựa thoải mái chút, lúc này mới đến bàn trà mang bình giữ ấm đựng cháo tới. Cửa hàng cháo này hắn cùng mẹ đã ăn qua mấy lần, nhưng hắn lại không thích ăn cháo nên cũng không nhớ nổi hương vị của cửa hàng này. Dung Tuân cần ăn thanh đạm chút, lại phải có dinh dưỡng nên hắn liền nhớ tới cửa hàng này, vừa lúc lại ở gần trung tâm thương mại kia nên hắn thuận đường mua luôn, còn đặt luôn hai ngày tiếp theo mang tới. Cửa hàng này tuy rằng giá cả cao một chút nhưng phục vụ rất tốt, bình giữ ấm này cũng là cửa hàng cung cấp, hắn chỉ việc mang tiền giao ra.

Múc cháo ra bát nhỏ, Trữ Phong dùng muỗng nhẹ nhàng khuấy. Cháo còn nóng, như vậy khó ăn. Hắn chọn trong menu cháo dinh dưỡng, là dùng hơn mười loại ngũ cốc chế thành, dinh dưỡng phong phú, hương vị lại thơm ngon. (đang nửa đêm viết đến đoạn này bụng sôi sùng sục phải đi úp mì, huhu).

Chờ cho cháo nguội hơn một chút, Trữ Phong múc một muỗng, đưa đến miệng Dung Tuân. Cậu có điểm ngượng ngùng mà nhìn hắn.

Trữ Phong cười cười nói: "Ăn đi." Dung Tuân lúc này mới hé miệng, ăn muỗng cháo hắn đưa tới. Vừa đút cháo cho cậu, thỉnh thoảng hắn lại kẹp một chút đồ ăn khác, đồ ăn tỉnh xảo, hương vị lại ngon, thực vừa miệng. Dung Tuân ăn thêm một bát cháo rồi lắc đầu không muốn ăn nữa. Trữ Phong thấy cậu có chút ủ rũ, liền cầm túi truyền, đỡ cậu đi vào nhà vệ sinh súc miệng sau đó đỡ cầu về giường nằm yên ổn, cẩn thận đắp chăn mới nói: "Ngủ đi, anh ở chỗ này trông em."

"Vâng." Dung Tuân nhìn Trữ Phong, trong mắt mang theo một chút không nói rõ là gì. Vừa rồi lúc Trữ Phong giúp cậu cởi quần, Dung Tuân thật ngượng ngùng nhưng cuối cùng không cưỡng lại được nhu cầu sinh lý, chỉ có thể đỏ mặt trước mắt Trữ Phong mà giải quyết.

Trữ Phong nhìn cậu nói: "Lát nữa có chỗ nào không thoải mái phải kêu anh."

"Được." Dung Tuân ngoan ngoãn gật đầu, sau đó nhắm mắt lại. Hôm nay có quá nhiều chuyện xảy ra, hắn cần thời gian để tiêu hóa mọi chuyện.

Trữ Phong sau khi thu xếp xong cho Dung Tuân, thuận tiện uống nốt chỗ cháo còn dưa lại, hắn cũng chưa ăn tối, kỳ thật đã sớm đói bụng. Chờ hắn ăn xong, đặt bình giữ ấm lên bàn trà, di động liền vang lên, Trữ Phong sợ đánh thức Dung Tuân vừa mới ngủ, nhanh chóng ấn nút, lướt qua thấy tên Quy Hoành. Lúc này Trữ Phong nhìn thoáng qua Dung Tuân, xác định cậu không bị đánh thức, mới nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng, trả lời điện thoại Quy Hoành.