Thích Cậu Mình Nói Là Được

Chương 43



Trái tim Lâm Vi đột nhiên đập mạnh thấy rất ngạc nhiên.

Cô im lặng nhìn Giang Túc trong chốc lát, sau đó vội vàng quay người lên.

Giang Túc nhìn bóng lưng mảnh khảnh trước mắt một hồi lâu, mới rủ mắt xuống nhìn phong thư màu hồng.

Bên trong nhét một tờ giấy trắng, bên trên viết đầy chữ.

Hàng chữ đầu tiên đập vào mắt anh chính là ba chữ có hơi lớn ở dòng đầu tiên: Bản kiểm điểm.

Giang Túc: "..."

Bản kiểm điểm này có thể gọi là một bản mẫu của bản kiểm điểm, nét chữ đều đặn cân đối, từ ngữ chân thành, thái độ nhận sai rất tốt.

Nếu như không phải anh nhận ra được đây là chữ của bạn nhỏ bàn trên, thì đúng là thực sự không dám tin nó được viết bởi một học sinh ba tốt chưa bao giờ mắc lỗi sai nào.

Mà giống như một học sinh ngày nào cũng mắc lỗi hơn, đây là chuyện mà học sinh phải dùng tâm vào mới có thể viết ra được một bản như vậy.

Giang Túc xem xong bản kiểm điểm thì nhét lại vào trong phong thư, để vào trong chỗ sâu nhất dưới ngăn bàn, rồi cầm lấy bút lên, bắt đầu chép bài.

Chép được hai câu điền vào chỗ trống, Giang Túc bỗng cười nhẹ một tiếng.

Dáng vẻ đem bản kiểm điểm đưa cho người khác giống như gửi thư tình vậy, cũng chẳng còn ai khác nữa.

* * *

Ngày hôm sau, một mình Giang Túc đến trường, qua một buổi sáng rồi, Khương Chương Vân kêu anh gọi phụ huynh đến nhưng cuối cùng cũng chẳng thấy bóng dáng phụ huynh đâu.

Kết thúc tiết một buổi chiều, Khương Chương Vân bảo Lương Tư Thần gọi Giang Túc đi lên văn phòng.

Đi một cái, đi liền đến tận lúc tiết tự học thứ ba của buổi tối sắp kết thúc rồi, Giang Túc mới lặng lẽ đi từ cửa sau vào lớp.

Lúc đó Lâm Vi đi làm bài tập, hoàn toàn không biết phía sau lưng có một người đang ngồi, mãi đến lúc Giang Túc cầm bút gõ gõ lên lưng ghế của cô, cô mới quay đầu lại.

Giang Túc hỏi: "Bài tập đâu?"

"..."

Lâm Vi thực sự cảm thấy Giang Túc đúng là người lập dị.

Việc của Hồ Khiếu đang gấp gấp như vậy rồi, cô chủ nhiệm giục các kiểu bắt anh phải gọi phụ huynh đến trường một chuyến, vậy mà anh thì hay rồi nhìn cứ như không có phải chuyện liên quan đến mình vậy, có thời gian rảnh rỗi nhàn hạ chạy đến trường chép bài tập.

Lâm Vi tan học thì về nhà, trước khi cô đi, Giang Túc miệng thì ngậm nắp bút tay thì đang "chép" bài tập.

Bài tập có khá nhiều, cho dù là chép, Giang Túc cũng đã chép được hơn một tiếng rồi, đợi đến lúc anh bỏ bút xuống, tiết tự học thứ ba đã kết thúc được một lúc rồi, học sinh trong lớp đã đi về hết rồi, chỉ còn lại mỗi mình anh.

Anh đem vở bài tập của Lâm Vi, để lại lên trên bàn học của cô, tắt điện trong lớp học, khóa cửa trước và cửa sau, đang đinh đi về, thì đột nhiên có người gọi anh lại.

"Giang, Giang Túc."

Là một bạn gại, Giang Túc có chút ấn tượng, là học sinh ở lớp 12-1, là bạn học cùng lớp 10-1 của anh hồi trước.

Anh không nhớ rõ tên, không nhớ tên là Hạ Miểu Miểu hay là Dương Miểu Miểu, tóm lại là trong tên có rất nhiều nước.

*淼淼:Miểu Miểu, tên này trong tiếng trung do ba chữ bộ 水 (thủy-nước) cấu thành, nên mới nói là có nhiều nước. Keke

Có thể nhìn ra được, nữ sinh kia có chút sợ anh, sợ hãi rụt rè đứng ở một vị trí không xa lắm, không dám tiến lại gần.

Giang Túc không nói gì, thấy nữ sinh đó không nói gì, thì có chút mất kiên nhẫn, trực tiếp xoay người rời đi.

Không đợi anh nhấc chân lên, nữ sinh kia liền mở miệng nói ngăn anh lại: "Giang, Giang Túc."

Giang Túc dừng chân lại.

Nữ sinh kia do dự một lúc, sau đó lấy hết dũng khí đi đến trước mặt anh: "Tôi, tôi đến để cảm ơn cậu."

Giang Túc có chút ngơ ngác không hiểu rõ sự tình.

Nữ sinh kia lại nói: "Chính là, hôm mà tôi đến trường báo danh, ở căntin phía sau sân bóng của trường, tôi bị bạn trai cũ và người yêu mới của cậu ta bắt nạt, lúc đó vừa hay bị cậu bắt gặp, liền ra mặt giúp tôi."

Giang Túc vẫn không nói gì, khiến người ta không rõ rốt cuộc là anh nhớ hay là không nhớ.

Nữ sinh kia có chút căng thẳng, thấy anh không nói gì, liền đem sự việc nói lại một lần: "Lúc đó bạn gái của bạn trai cũ của tôi, cho rằng tôi vẫn muốn níu kéo lấy cậu ta, nên định ra tay đánh tôi, còn không cho tôi quay lại lớp, là cậu đã ném một bao thuốc lá qua, ngăn cô ta lại, sau đó còn để tôi đi."

"Tón lại sự việc lúc ấy, thực sự rất cảm ơn cậu, sau này tôi mới biết, bọn họ ở bên ngoài đồn bừa, nói cậu cưỡng hôn bạn gái của cậu ta, giáo viên cũng có hỏi cậu tình hình, cậu cũn không nói gì, tóm lại thì cảm ơn cậu, không có nói cho thầy cô giáo biết việc tôi yêu sớm."

Giang Túc gương mặt thờ ơ đứng ở đó, cũng không rõ là có nghe nữ sinh kia nói hay không.

Mãi đến lúc sau khi hành lang yên tĩnh vài giây sau, anh mới hỏi: "Nói xong rồi?"

"Ừ." Nữ sinh gật đầu: "Nói, nói xong rồi."

"Ồ." Giang Túc trả lời lại một tiếng, rồi lướt qua người nữ sinh đó, rời đi.

Mãi đến lúc bóng dáng Giang Túc khuất khỏi góc hành lang rồi, nữ sinh kia mới hít một hơi sâu, vừa muốn quay người trở về học tiết tự học thứ tư của lớp mười hai, thì có người từ phía sau lưng cô ta "chào" một tiếng.

Nữ sinh quay đầu lại, nhìn thấy là một học sinh lạ, đi từ phía nhà vệ sinh ra.

"Em là bạn học cùng lớp hiện tại của Giang Túc, em không cố ý nghe lén đâu, chỉ là em quên vài thứ, lúc quay lại lấy, thì bắt gặp hai người đang nói chuyện.." Vương Vĩ một bên giải thích, một bên lại hỏi: "Chuyện mà chị vừa nói, đều là thật sau?"

Nữ sinh kia nhẹ nhàng gật đầu một cái: "Là thật."

Vương Vĩ đã hiểu đại khái sự việc rồi, nhưng vẫn hỏi nữ sinh kia thêm hai câu nữa, đợi đến lúc nữ sinh kia nghe thấy tiếng chuông reo, vội vã rời đi rồi, cậu ta mới dơ tay lên, vươn ra sau gáy nắm lấy tóc, "Vãi."

Hai ngày tiếp theo, Giang Túc đều không đến trường.

Cho đến thứ sáu, trước khi tan học buổi chiều, Khương Chương Vân gọi Lâm Vi.

"Lâm Vi, em và Giang Túc là hàng xóm đúng không?"

Lâm Vi nghiêm chỉnh đứng trước mặt Khương Chương Vân, gật đầu một cái.

"Tối nay lúc em về nhà, giúp cô một việc, đi gõ cửa nhà Giang Túc, nói tình hình ở trường cho bố mẹ cậu ta nghe. Thằng bé đúng là không nghe lời thật, số điện thoại lưu ở trường lại để đúng số điện thoại của mình, bảo nó gọi phụ huynh, đến bây giờ vẫn không thấy tin tức gì, bảo với nói không đưa phụ huynh đến trường thì đừng đến trường nữa, vậy mà nó lại thật sự không thèm đến trường nữa luôn."

"Bố mẹ của Hồ Khiếu thì cứ mãi gây áp lực cho nhà trường, còn nói cả tình hình của Giang Túc ở trong nhóm lớp, làm bây giờ có không ít phụ huynh phản ánh đến nhà trường, áp lực bên phía nhà trường rất lớn, đều muốn đến lớp hỏi cho rõ ràng, xem học sinh trong lớp liệu có muốn giữ thằng bé ở lại hay không. Cứ như vậy, cô thực sự rất khó hành xử, nếu như thực sự là Giang Túc sai, nó cứ đưa bố mẹ đến trường xin lỗi hẳn hoi, nghiêm túc viết bản kiểm điểm, tranh thủ xin nhà trường nể mặt cho."

Khương Chương Vân thực sự bị chuyện của Giang Túc làm cho mệt mỏi đầu óc, đem mọi phiền não ra nói hết với Lâm Vi, sau khi nói xong, mới phát hiện ra hình như mình nói hơn nhiều, mới xua xua tay để Lâm Vi quay về lớp học.

Lâm Vi không động đậy.

"Sao vậy? Vẫn còn việc gì sao?" Khương Chương Vân hỏi.

Lâm Vi "Vâng" một tiếng, nói: "Thưa cô, lúc em đưa bài tập cho Giang Túc, có đi vào nhà cậu ấy, hình như cậu ấy ở một mình."

Khương Chương Vân ngỡ ngàng: ".. Như vậy à, không cần biết như thế nào, tối nay em đi gặp Giang Túc, nói với nó ngày mai bắt buộc phải đến trường, đương nhiên nếu có thể gọi phụ huynh đến thì càng tốt, không thể gọi được phụ huynh đến, vậy thì nghĩ cách bảo bố mẹ nó gọi chô cô một cuộc điện thoại."

Lâm Vi ngồi về vị trí của mình, Bạch Kiến lập tức sát lại gần hỏi: "Cô chủ nhiệm gọi cậu qua làm gì thế?"

Lâm Vi rất ít khi tám chuyện với người khác, chủ yếu là nói nhiều không tốt, nhưng mà lần này, vẫn tiếp lời Bạch Kiến nói: "Là chuyện của Giang Túc, nhà trường muốn đến lớp làm một bài điều tra, xem xem ý kiến của mọi người trong lớp đối với Giang Túc."

Vương Vĩ quay đầu lại, qua một lúc, Vương Vĩ liếc nhìn Hồ Khiếu đang nằm bò trên bàn làm đề, lại qua một lúc nữa, Vương Vĩ bỏ bút xuống, không quan tâm đến lời hỏi han của bạn cùng bàn, đi ra khỏi lớp học.