Tình Em Gửi Gió Trao Về Anh

Chương 2: C2



Truyện: Tình em gửi gió trao về anh

Người viết: An Ni

Wattpad: _lilys_ttnn

.

Dừng tại đây, chẳng thể bước tiếp
Để bi thương không cách nào hiển hiện
Trang tiếp theo, chính tay người đã viết nên câu ly biệt
Em chẳng có quyền chối từ

.

Chương 1: Nhân tài ngành y


Tập đoàn Thiên Vận.

Thời gian, là thứ mà con người rất sợ, là thứ mà con người phải chạy đua. Nhưng đối với Trác Phùng, hắn không hề có khái niệm về thời gian. Là cố vấn của một tập đoàn lớn, tất cả nhân viên đều làm việc tối mặt, nhưng có vẻ hắn rất thư thả. Hắn ngồi dựa ngửa người trên ghế sô pha, một tay đặt dang ngang trên thành ghế, một tay đặt lên chiếc đùi thon dài gõ nhịp nhịp từng ngón tay, trông rất nhàn hạ.

Đang hưởng thụ thì đột nhiên nhớ đến chuyện gì, giọng hắn khàn khàn cất lên:

"Tôi nghe bên tòa soạn của chúng ta báo lại, quý sau sẽ có buổi phỏng vấn vị bác sĩ ưu tú của bệnh viện X."

"..."

"Nhưng đã 2 tuần rồi mà bọn họ vẫn chưa mời được cô ta. Cậu nói xem, cô ta tại sao lại kiêu ngạo như vậy?"

Có vẻ như không hề hứng thú với câu chuyện, Lục Kiên vẫn tập trung với công việc trên máy tính của mình, chỉ hờ hững hỏi: "Cô ta tên gì?"

Trác Phùng nặng nề nhả ra một câu: "Giáo sư Tiến sĩ Bác sĩ Lâm Bối Y!"


Lục Kiên khẽ nhíu mày, ngưng công việc một chút, song tiếp tục gõ phím. Trác Phùng cũng không để tâm đến chuyện đó, cuộc nói chuyện này coi như chưa từng vậy. Vừa bước ra đến cửa, quay đầu nhìn thì thấy trên màn hình máy vi tính của người kia là một trang trắng không tìm thấy kết quả "Giáo sư Tiến sĩ Bác sĩ Lâm Bối Y."

Quay trở vô ngồi lại, hắn lạnh nhạt nói: "Không có thông tin đâu."

"Tại sao?" một bác sĩ có tài, hẳn phải nổi tiếng mới được tòa soạn của anh chú ý đến, tại sao lại không có một chút thông tin nào?

"Lâm Bối Y, 27 tuổi, vừa là trưởng khoa ngoại của bệnh viện X, vừa là Giảng viên đại học chuyên khoa ngoại của đại học Z, đào tạo ra rất nhiều nhân tài trong ngành y, đã thành công rất nhiều ca phẫu thuật khó. Không những tài giỏi mà còn rất xinh đẹp, lớn lên ở Mỹ, rất có tiếng trong giới y học."

"..."

"Rất trẻ có phải không?"

Lục Kiên gật gù. Quả thật rất trẻ nhưng lại tài đến thế sao? Năng mí mắt nhìn Trác Phùng, nhướng mày: "Tôi muốn gặp cô ta, xem thần thánh phương nào mà giấu kỹ thông tin đến vậy."

Trác Phùng nhún vai, tùy thôi.

....

Chiếc xe hơi màu đen BMW bóng loáng chạy vào bãi đổ xe khu vực dành cho nhân viên bệnh viện X. Mở cửa bước ra là một cô gái xinh đẹp, làn da trung bình đầy sức sống, mặc áo sơ mi trắng có dòng chữ rất nhỏ màu đen được thêu bên ngực trái với đường nét bay bổng.