Tình Em Gửi Gió Trao Về Anh

Chương 8: C8



Mọi ngày vào năm giờ sáng là Lục Kiên đã dậy rồi nhưng hôm nay ngủ bên Thụy Khanh, thoải mái ôm cô trong vòng tay nên nằm ráng đến 7 giờ, thật sự không thể nằm thêm nữa, nhìn qua người bên cạnh, cô ấy vẫn ngủ say.

"Này, em vẫn chưa chịu dậy à?"

"...."

Lục Kiên lay lay người Thụy Khanh, cô nhăn nhó mặt: "Anh lại nỗi điên cái gì nữa?"

"Em nên tập thói quen dậy sớm đi, tương lai còn phải cứu người đấy."

Mới sáng ra đã nghe bài giáo huấn cũ rít rồi, cô nhăn nhó, giọng phát cáu: "Đêm qua vì ai mà em phải thức khuya?"

Lục Kiên trân người, đổ thừa mình?!

"Bình thường không phải vì anh thì em dậy sớm à?"


Thụy Khanh không thèm nghe, thủy chung với giấc ngủ của mình, trở người lại, quay lưng về phía Lục Kiên, vùi đầu vào gối. Lục Kiên không quấy rầy cô nữa, một mình bật người dậy, bước vào phòng tắm.

Khi trở ra, cô vẫn chưa chịu dậy, thật không thể hiểu nổi, tương lai có thể làm gì để trở thành một bác sĩ ngoại khoa có trách nhiệm đây? Lục Kiên lại ngồi xuống giường, xòa người xuống hôn lên má cô một cái.

"Hôm nay anh đi công tác, cỡ một tuần mới về."

Cô mở mắt ra, thờ ơ "Ờ" một tiếng.

Hành động thiếu quan tâm của cô khiến anh thở dài: "Thụy Khanh, em không quan tâm anh một chút được sao?"

Cô biết tỏng cả rồi đấy, đừng hòng mà gạt được người. Cô lạnh nhạt đáp: "Anh đừng tưởng em không biết, đêm qua anh nói chuyện điện thoại em nghe cả rồi, sao, muốn em vạch trần à?"

Anh cười cười, bị phát hiện rồi thì đành mặt dày vậy. Lại xòa người xuống, tay sờ soạng người cô, nỉ non: "Em đó nha, thật làm người ta yêu thích"

Thụy Khanh gạt tay Lục Kiên ra, bật người dậy, lườm hắn một cái rồi bước vào phòng tắm.


"Anh đưa em đi ăn sáng."

Giọng cô bất cần từ trong phòng tắm vọng ra: "Không cần, anh cứ đi trước."

Quay qua lại đã 8 giờ, bước ra nhìn thấy anh vẫn còn ngồi ở sô pha, ngạc nhiên hỏi: "Anh vẫn chưa đi à?"

Lục Kiên thả tờ báo xuống, "Anh đợi em."

"Bây giờ em đến bệnh viện luôn, anh đi lo công việc của mình đi."

"Không sao, em không thích lái xe mà, để anh đưa đi."

Lục Kiên mở cửa, hai người cùng rời khỏi nhà. Trên đường đi, Lục Kiên không nhịn được liền nói: "Em là bác sĩ, tác hại của việc không ăn sáng chẳng lẽ không biết sao?"

Thụy Khanh thầm than trong lòng, tại sao lại rước cái tên lãi nhãi suốt ngày như thế này vào thân cơ chứ? Anh ta rốt cuộc là đầu thai lộn hay sao? Lẽ ra phải là đàn bà mới đúng!

Cô gọi tên anh một cách thân thương lạ thường: "Lục Kiên!"

Nhận ra thanh âm này có chút quái dị không quen, "Chuyện gì?"