Tôi Bị Năm Cái Vai Ác Ba Ba Tranh Nhau Sủng

Chương 17: Là ca ca sao?



Hôn trộm thành công, tiểu gia hỏa cảm thấy mỹ mãn đem đầu chôn ở trong ổ chăn, mơ mơ màng màng nặng nề mà ngủ.
Ngoài cửa sổ ánh trăng lặng lẽ trốn sau tầng mây, ấm áp tràn ngập phòng trẻ em, tuyết trắng chó con ghé vào trên thảm mềm mại mơ màng sắp ngủ, ngoài cửa sổ chuông gió nhẹ nhàng chuyển, nhẹ giọng rung động.
Nam nhân cứng đờ cúi đầu nhìn cô nhóc đang ngủ say, mặt mày nhu hòa, anh chần chờ một lúc lâu mới thấp giọng đè nặng tiếng nói:
"Ngủ ngon."
Sáng sớm ngày hôm sau, Hoắc gia luôn yên tĩnh nặng nề đột nhiên náo nhiệt lên.
Nguyên nhân chính là tiểu thiếu gia Hoắc gia bị cả nhà phủng ở lòng bàn tay hôm nay sẽ trở lại.
Trong lúc nhất thời, toàn bộ biệt thự đều nổ tung.
Tiểu gia hỏa mơ mơ màng màng xoa đôi mắt từ trên giường đi xuống dưới yên lặng ôm chặt chó con trong lòng ngực, mê mang nhìn đám người hầu hoảng loạn đang vội vàng thu thập biệt thự.
"Quản gia gia gia."
Bé giòn sinh kêu, khuôn mặt nhỏ trắng mềm tràn đầy khó hiểu.
"Ai?" Nghe được thanh âm mềm mại của cô bé, quản gia nôn nóng thần sắc liền cứng lại, mặt lạnh của ông ôn hòa xuống, khẽ cười nói: "Tiểu tiểu thư tỉnh? Đói bụng sao?"
Diệp Tang lắc đầu, tò mò chớp mắt, "Gia gia, trong nhà có khách tới sao?"
Quản gia do dự một lát cuối cùng gật đầu, cảm thấy chuyện về Hoắc tiểu thiếu gia vẫn là muốn nói rõ ràng một ít cho tiểu tiểu thư.
Người đàn ông trung niên đem tuyết trắng ôm vào trong ngực, ngồi vào sô pha bên cạnh, ngữ khí vững vàng nghe có chút sầu lo: "Tiểu tiểu thư vừa tới Hoắc gia hẳn là không biết, tiên sinh của chúng ta có một nhận nuôi một tiểu thiếu gia?"
"Chúng ta tiên sinh bên người căn bản không có nữ nhân, về sau đại khái cũng sẽ không có, vì làm cho lão tiên sinh yên tâm, ngài ấy dứt khoát nhận nuôi một đứa bé bồi dưỡng làm người thừa kế."
"Lần này khách tới Hoắc gia tới chính là tiểu thiếu gia du học ở nước ngoài, Hoắc Thần Du."
Bất quá --
Quản gia có một câu dám không nói.
Đó chính là: Người giống tiên sinh bọn họ lãnh tâm lãnh tình, chính là nhận nuôi một đứa trẻ ngài ấy hơn phân nửa cũng sẽ không để trong lòng.
Trong mắt Hoắc Nghiêu, Hoắc Thần Du chỉ là một kẻ đủ tư cách làm người thừa kế.
Đến nỗi những thứ dư thừa như là tình thương của cha, bản thân anh căn bản không có khả năng bố thí cho tiểu thiếu hia.
"Là ca ca sao?" Tiểu gia hỏa nghe được có chút ngây thơ mờ mịt, nghiêng đầu khó hiểu nhìn quản gia gia gia.
Động tác này quả thực đem người hầu chung quanh cùng lão quản gia xem tâm đều phải hóa.
"Nghe nói tiểu thiếu gia tính tình không tốt......" Có cái người hầu lặng lẽ nói.
"Đúng vậy, tôi cũng nghe nói. Cũng không biết tiểu tiểu thư có thể hay không bị cậu ấy khi dễ."
"A a a, tiểu tiểu thư đáng yêu như vậy, cậu ấy sẽ không phát rồ như vậy đúng không?"
"Này ai nói sẽ không xảy ra." Một hầu gái khác quả thực vì Tang Tang mà rầu thúi ruột, "Chúng ta hôm nay nhìn chằm chằm một chút, cậu ấu nếu dám khi dễ tiểu tiểu thư, liền đi nói cho tiên sinh."
Tuy rằng bọn họ cũng không xác định ở trong mắt Hoắc tiên sinh, tiểu tiểu thư quan trọng hơn hay vẫn là Hoắc Thần Du quan trọng hơn.
......
Hoắc gia biệt thự bởi tiểu thiếu gia đến, xưa nay chưa từng có náo nhiệt như vậy.
Quản gia ôm chặt tiểu đoàn tử mềm mụp trong lòng ngực, lo lắng bé sẽ sợ hãi vì thế trìu mến nhẹ giọng trấn an nói, "Tiểu tiểu thư đừng sợ, có chuyện gì cứ nói cho gia gia."
"Gia gia tuy rằng không có bản lĩnh gì, nhưng ở trước mặt Hoắc tiên sinh vẫn có khả năng nói chuyện được."
Ông hiện tại không hy vọng tiểu thiếu gia trở về.
Rốt cuộc tiểu gia hỏa mới đến Hoắc gia không mấy ngày, Hoắc tiên sinh lại là người tâm tính lạnh nhạt, Hoắc Thần Du ngài ấy cũng đều không bỏ trong lòng, càng miễn bàn tới Diệp Tang mới ở chung một ngày.