Tôi Bị Năm Cái Vai Ác Ba Ba Tranh Nhau Sủng

Chương 46: Bé có năm người ba đó.



"Cho nên, cháu vẫn là đang đau lòng cho nó?" Nam nhân lặng im vài giây, mắt đào hoa cười như không cười.
"Đúng rồi." Lần này Diệp Tang gật đầu không chút do dự.
Mắt mèo đen nhánh của tiểu gia hỏa sáng ngời, dưới ánh nhìn chăm chú như xác chết của Thẩm Sơ Trần, bé nãi thanh nãi khí thêm một câu: "Tang Tang đau lòng oa oa cùng thúc thúc."
Thẩm Sơ Trần cười nhẹ ra tiếng, con ngươi yêu dã khinh thường cô bé, giống như bị chọc cười mà hỏi lại "Đau lòng ta?"
Anh mà cần một tiểu gia hỏa đau lòng?
A.
Đùa cái gì vậy.
"Thúc thúc cùng oa oa......" Diệp Tang nãi âm hơi dừng một chút hút cái mũi, nhớ tới bóng dáng ôn nhu của mẹ mình thì mắt mèo nước mắt lưng tròng chớp chớp, rất khổ sở.
Bé ngẩng khuôn mặt nhỏ cong mắt mèo như là trăng nhỏ, từng câu từng chữ nói:
"Bởi vì...... Thúc thúc cùng ca ca, có hư cũng là bảo bối của nhà người khác nha ~"
Mặc kệ bản tính của bọn họ có xấu hay không, hoặc là không phải là người tốt gì.
Trên thế giới nhất định sẽ có một người yêu bọn họ.
Tiểu Diệp Tang cảm thấy mỗi một đứa trẻ đều sinh ra trong sự chờ đợi của ba mẹ.
Có hư, cũng là bảo bối nhà người khác.
......
Đột nhiên không kịp phòng ngừa đối diện với con ngươi trong suốt của tiểu gia hỏa, Thẩm Sơ Trần không biết vì sao bỗng nhiên có chút chật vật mà dời đi tầm mắt.
Đột nhiên cảm thấy:
Con nhóc trước mặt, không nên để nó biết thế giới này gọi là âm u mới đúng.
Nam nhân ma xui quỷ khiến buông tay, đem tiểu gia hỏa ôm vào trong lòng ngực, không dấu vết che đậy một màn đẫm máu cách đó không xa.
Thẩm Sơ Trần trừng mắt thoáng nhìn Thẩm quản gia ở bên cạnh, đột nhiên mỉm cười mở miệng:
"Từ từ."
Cấp dưới biết tính tình của anh nên động tác cứng đờ, có chút không biết làm sao mà nhìn về phía ông chủ nhà mình, lo sợ bất an cảm thấy anh lại muốn làm ra chuyện gì.
Chỉ thấy sát thần kia hôm nay không biết nghĩ như thế nào, trong lòng ngực ôm một đứa nhóc, tâm tình tựa hồ không tồi cười ngâm ngâm cong môi, "Hôm nay buông tha hắn trước đã."
Đạo lý dưỡng hổ vì hoạn, loại người thông minh giống Thẩm Sơ Trần làm sao lại không hiểu đạo lý này cho được?
Nhưng Thẩm Sơ Trần cũng không để ý, anh chỉ muốn coi tiểu sói con này từng bước một bò đi lên sẽ như thế nào.
Thẩm Sơ Trần hơi cười ra tiếng, nhéo khuôn mặt nhỏ mềm mại của Diệp Tang, tinh tế đoan trang:
"Hoắc Nghiêu lạnh lùng như thế, sao lại có một khuê nữ như cháu?"
Chỉ nhìn liền biết là ngoan, ôm vào trong ngực xúc cảm mềm mụp, càng làm cho con người sắt đá cũng có thể hóa thành nước.
Nam nhân tiếc nuối sách một tiếng.
Đáng tiếc.
Có ngoan cũng là nhãi con của nhà Hoắc Nghiêu.
Đầu ngón tay lạnh lẽo của Thẩm Sơ Trần cọ trên mặt cô bé, thấp giọng lẩm bẩm, "Nếu con là con gái của ta, về sau đồ tốt nhất ở khắp thiên hạ, lão tử đều có thể đem phủng đến trước mặt con."
Anh từ khi vào Thẩm gia chính là sống với ranh giới của cái chết, nói về lạnh nhạt, Thẩm Sơ Trần không bằng Hoắc Nghiêu.
Nhưng nếu bàn về độ tàn nhẫn độc ác, không thể nghi ngờ Thẩm Sơ Trần hơn một bậc.
Diệp Tang hơi dẩu cái miệng nhỏ, mắt mèo tròn xoe cong thành trăng non, "Hừ, Tang Tang mới không hiếm lạ."
Bé chính là có năm người ba đó.
Lại nói tiếp, tiểu gia hỏa nhớ lại trước khi đi đám gia gia có đưa cho bé ảnh chụp của ba ba, đáy lòng không khỏi nổi lên một cổ mạc danh chột dạ.
Hình như bé chỉ nhìn mỗi ảnh chụp của Hoắc Nghiêu ba ba thì phải......
Có ba ba thứ nhất xong, mấy ba ba khác đã bị bé vứt sau đầu.
Tiểu gia hỏa yên lặng nắm chặt túi nhỏ của mình, hạ quyết tâm khi nhà về sẽ đem hình của các ba ba đều nhìn một lần.
Thẩm Sơ Trần nghe xong câu kia cũng khó được không có sinh khí, xoa đầu tiểu gia hỏa, ánh mắt xẹt qua tia quyến luyến nhỏ khó phát hiện.
"Được rồi, đi tìm ba ba nhà cháu, nhớ kỹ sau này đừng tới Thẩm gia chướng mắt là được." Anh làm như không kiên nhẫn mà bắt đầu đuổi người, đẩy cô nhóc đi về phía trước, vẻ mặt hồi nãy đã khôi phục lại vẻ không chút để ý như lần đầu tiên gặp mặt.