Tối Cường Tiên Đế Trọng Sinh

Chương 39: Vậy dùng tay đi



Khoảng cách nhà trọ Lam Hải với chỗ của Ninh Ngọc San hơi xa, một chỗ ở phía đông, một chỗ ở phía tây.

Ước chừng 1 tiếng đồng hồ, Diệp Lăng mới tìm đến nơi.

Trong lòng Diệp Lăng không khỏi thầm than, thời gian lâu như vậy, không biết Ninh Ngọc San có sao không.

“Chính là chỗ này.”

Diệp Lăng đi thang máy lên tới tầng 8, gõ cửa phòng 801.

Thời gian rất lâu sau cửa phòng mới mở ra, Diệp Lăng còn tưởng là Ninh Ngọc San đau ngất đi rồi, đang định một cước đá văng cửa xông vào thì...

“Vào... Vào đi...”

Hai tay Ninh Ngọc San bưng lấy miệng, khuôn mặt xinh đẹp hoàn toàn trắng bệch không còn chút máu.

Diệp Lăng nhìn thấy trên khuôn mặt Ninh Ngọc San chảy ra mồ hôi lạnh, không khỏi nhướng mày, nói:

“Sao nghiêm trọng đến trình độ này?”

Ninh Ngọc San không nói gì, nàng đã hoàn toàn không còn khí lực để nói chuyện.

Đột nhiên Ninh Ngọc San bất ngờ ngã nhào vào người Diệp Lăng. Không kịp suy nghĩ, hắn liền vội đỡ lấy Ninh Ngọc San, trong lòng cũng không có nghĩ gì, sau đó ôm lấy Ninh Ngọc San hướng trong phòng khách đi tới.

Sau khi đặt Ninh Ngọc San ở ghế sofa, Diệp Lăng lấy ra một viên Nguyệt Kinh Đan, đút cho Ninh Ngọc San ăn.

Sau khi ăn xong đan dược, sắc mặt Ninh Ngọc San lập tức khôi phục một ít, bất quá vẫn là còn hơi trắng bệch.

Hiển nhiên, Diệp Lăng nói không sai, nếu như đêm nay phát tác, Nguyệt Kinh Đan sẽ trị không hết.

Khôi phục một ít khí lực, Ninh Ngọc San nhẹ nhàng ngồi dậy, dựa lưng trên ghế sofa, nói:

“Thật không có ý tứ, khuya như vậy còn làm phiền anh chạy tới đây một chuyến.”

“Nếu như tôi không tới, thì cô sẽ chết đó có biết không?!”

Diệp Lăng lớn tiếng nói.

Nghe vậy, Ninh Ngọc San vô cùng hoảng sợ, nhưng khuôn mặt cũng có chút đỏ lên.

Hắn đang quan tâm mình sao?

Trên thực tế là Ninh Ngọc San đang hiểu lầm.

Nếu như đổi lại nữ nhân khác, dù dáng vẻ có xấu xí thì Diệp Lăng cũng sẽ nói như vậy.

“Cô đúng là bướng bỉnh, nếu lúc trước nghe lời tôi thì giờ đâu cần chịu khổ như vậy?”

Diệp Lăng hừ lạnh nói:

“Nếu như trễ một chút nữa, thì những đọc tố bên trong cơ thể ngươi sẽ không thể nào tống ra được, có khả năng sẽ trở thành tế bào ung thư, đến lúc đó, ngay cả Thần Tiên cũng không thể nào cứu được cô!”

Diệp Lăng nói không sai, bây giờ dù sao hắn cũng chỉ là Hậu Thiên Sơ Kỳ, thực sự cứu không được Ninh Ngọc San.

“Ồ.”

Ninh Ngọc San khẽ kinh hô một tiếng.

Ban ngày nàng vô cùng hiên ngang, bá đạo, nhưng bây giờ lại giống như là con mèo bị thương vậy.

Thấy bộ dáng này của nàng, tức giận trong lòng Diệp Lăng cũng tiêu hơn phân nửa.

“Toilet ở đâu?”

Diệp Lăng hỏi.

“Ở nơi này...”

Ninh Ngọc San chỉ chỉ phương hướng phòng vệ sinh.

Diệp Lăng đi tới toilet, sau đó lấy chút nước ấm cùng với cái khăn, sao đó nhúng rồi vắt sạch, đặt ở trên đầu Ninh Ngọc San.

Khuôn mặt Ninh Ngọc San nhất thời đỏ bừng, nàng còn cho tới bây giờ chưa bao giờ được một nam nhân tỉ mỉ chăm sóc như vậy.

“Trong nhà có đường đỏ hay táo đỏ, cây long nhãn gì không?”

Diệp Lăng lại hỏi.

“Đều ở trong bếp.”

Ninh Ngọc San hơi nghi hoặc trả lời.

20 phút sau khi, Diệp Lăng bưng lấy một chén canh đường đỏ cây long nhãn đi ra.

“Để tôi...”

Vừa mới mở miệng, nhưng Ninh Ngọc San thấy Diệp Lăng trừng mắt mình một cái, thì gương mặt nàng lại đỏ hồng, nhẹ giọng nói.

Diệp Lăng nhướng mày:

“Cô không muốn uống?”

"Ta uống"

Ninh Ngọc San trả lời nhỏ như muỗi kêu, đồng thời trong lòng thầm nghĩ, người này thật bá đạo.

“Vậy mở miệng ra.”

Không có biện pháp, Ninh Ngọc San không thể làm gì khác hơn là mở ra đôi môi anh đào có chút trắng bệch, uống một ngụm canh.

Chẳng qua sau khi uống vào một ngụm, đôi mắt xinh đẹp của Ninh Ngọc San không khỏi mở to.

Trước đây nàng uống không ít các loại canh hảo hạn, nhưng đem so sánh với canh này của Diệp Lăng, thật sự là kém xa.

“Tôi... Tôi không sao.”

Uống xong chén canh, Ninh Ngọc San nhỏ giọng nói.

Lông mày Diệp Lăng nhăn lại khẽ nói:

“Muốn đuổi tôi đi đúng không?”

Nghe thế, Ninh Ngọc San không khỏi lộ ra xấu hổ.

Nàng chắc chắn sẽ không lưu một nam nhân ở chỗ này qua đêm.

Nhưng người ta dù sao cũng chạy tới đây để giúp mình, hơn nửa còn là nữa đêm, nàng làm sao dám mở miệng đuổi Diệp Lăng đi?

“Không phải là tôi muốn ở nhà cô, mà là lúc trước tôi có nói, nếu như buổi tối tái phát thì đan dược của tôi cũng không có thể giúp cô trị hết.”

Diệp Lăng lại nói:

"Bây giờ cô không cảm thấy đau? Nhưng đây chỉ là tác dụng tạm thời mà thôi, nếu như không trị liệu, ngày mai buổi tối còn có thể tái phát lại, hơn nữa về sau mỗi lần cô đi vệ sinh đều phát tác.”

Khuôn mặt Ninh Ngọc San đã trắng rồi, bây giờ lại càng trắng hơn, loại đau khổ này, nàng thực sự không muốn nếm thử nữa.

“Vậy phải làm sao?”

Ninh Ngọc San hỏi.

Diệp Lăng suy nghĩ một chút, bỗng đứng dậy, khom người xuống trước mặt Ninh Ngọc San, cởi áo sơ mi trắng bên ngoài cửa nàng ra.

Ninh Ngọc San vội vàng che trước ngực của mình, nhíu mày nói:

“Anh muốn làm gì?”

Hắn không phải là muốn thừa dịp hai người ở một chỗ, chiếm tiện nghi của mình chứ?

Bây giờ đã là nữa đêm, hơn nữa người này võ công lại cào cường như vậy, mình chỉ là một cô gái yếu đuối, căn bản không thể ngăn cản được a!

Làm sao? Nên làm sao?

Trong khoảng thời gian ngắn, Ninh Ngọc San có chút luống cuống.

Nhìn thấy thần sắc hốt hoảng của nàng, Diệp Lăng bất đắc dĩ nói:

"Nếu như cô muốn trị tận gốc thì cởi áo ra, tôi sẽ dùng phương pháp xoa bóp trị liệu cho cô.”

“Liệu pháp xoa bóp?”

Ninh Ngọc San trợn to mi mắt.

Cái này không phải là... Không phải là muốn sờ ngực của mình sao?!

Ninh Ngọc San lập tức cảm thấy khuôn mặt đẹp trai của Diệp Lăng tràn đầy dâm đãng, tuy Diệp Lăng thật tình là vô tội.

Giờ này phút này, Diệp Lăng nào còn có muốn chiếm tiện nghi của Ninh Ngọc San?

Nếu như lại không chữa trị kịp thời, thì đại mỹ nữ này, khả năng mất mạng sẽ rất cao!

“Xoa bóp?”

Ninh Ngọc San ngượng ngùng hỏi.

“Đương nhiên là lấy tay xoa bóp a!”

Diệp Lăng đương nhiên nói:

“Chẳng qua nếu cô muốn tôi dùng miệng để trị liệu thì tôi sẽ không để ý. Nếu như dùng miệng thì tối nay có thể trừ tận gốc, nếu như dùng tay thì cần 3, 4 ngày mới có thể trị dứt điểm. Trong 3, 4 ngày này, khả năng sẽ có chút đau.”

Ninh Ngọc San quả thực không biết Diệp Lăng nói là thật hay giả.

Muốn nói thật sao? Cái liệu pháp xoa bóp này, thật sự là có chút quá hoang đường, Ninh Ngọc San cho tới bây giờ đều chưa có nghe qua có người có thể trị liệu kinh nguyệt bằng phương pháp xoa bóp ngực a.

Nhưng chẳng lẽ là giả sao? Xem sắc mặt của Diệp Lăng lại không giống.

Hơn nữa, đan được của Diệp Lăng thực sự có tác dụng, lúc nãy quả thực đau chết đi sống lại, nhưng bây giờ lại giống như không có chuyện gì.

“Tôi... Tôi có thể không chọn sao?”

Ninh Ngọc San thấp giọng nói.

“Không chọn?”

Diệp Lăng trừng mắt Ninh Ngọc San một cái, trực tiếp đứng lên.

“Không chọn cũng được, vậy tôi về đây!”

Nói xong, Diệp Lăng rời đi.

“Bành”

Ninh Ngọc San thật sự bối rối, không biết phải làm sao, loại đau đớn kịch liệt vừa nãy, nàng thực sự không muốn tái diễn lần nữa.

“Vậy... Vậy dùng tay đi...”